"Cậu muốn ảnh chụp và video hôm qua à? Có thì có, nhưng của tôi không phải chất lượng cao, không phù hợp với điện thoại độ phân giải cao của cậu, cậu có thể hỏi cô ấy xem sao."
Ôn Xuyên nhìn dòng chữ trên màn hình mà thấy choáng váng.
"mọi người đều thấy à? Không ngờ họ cũng chụp?" Ngón tay Ôn Xuyên run rẩy, gõ một chữ, hít một hơi thật sâu. Cậu không dám nghĩ nhiều, nghĩ nhiều lại dễ tủi thân đến phát khóc.
Tô Tần trả lời: "Đúng vậy, cả bàn đều chụp, à không, La Cảnh Trình không có."
"..."
Tô Tần nói: "Đợi tôi gửi cho cậu nhé, ảnh của tôi hơi mờ nhưng góc độ khá tốt, rất có không khí, như thể chụp phim thần tượng vậy."
Tốc độ gửi ảnh nhanh hơn video, thoáng một cái, hơn hai mươi tấm ảnh đè nặng xuống. Ôn Xuyên hít sâu, điều chỉnh tâm trạng mất nửa ngày mới dám nhấp mở ảnh lớn.
Mấy tấm ảnh đầu tiên là cảnh Thẩm Dật Thanh hôn cậu lúc chơi trò chơi.
Bàn tay Thẩm Dật Thanh ôm lấy mặt cậu, màn hình không nhìn rõ biểu cảm của chính Ôn Xuyên. Góc độ hai người rất kỳ diệu, nói là mượn vị trí để quay cảnh hôn cũng được, nhưng Ôn Xuyên biết không phải. Tô Tần nói với cậu, Thẩm Dật Thanh hôn khóe môi cậu, tốc độ tương đối nhanh, họ không kịp bấm máy nên không chụp được mấy tấm.
Ôn Xuyên vùi mình vào chăn.
Cậu hiểu rằng mấy tấm ảnh này chẳng là gì cả, điều đáng sợ hơn còn ở phía sau. Cậu chỉ là không muốn đối mặt, bất lực với hiện trạng, cứ kéo dài đến nửa đêm, cậu mới hoàn thành xong phần xây dựng tâm lý cho nửa sau.
Nhắm mắt lại, cậu nhấp mở tấm ảnh cuối cùng được Tô Tần gọi là "ảnh thần".
Thẩm Dật Thanh ngồi trên ghế sofa, Ôn Xuyên quỳ g*** h** ch*n hắn, tư thế cao hơn hắn một đoạn, ôm lấy mặt hắn hôn lên, miệng đối miệng, không một kẽ hở.
Bức ảnh này là tác phẩm tâm đắc của Tô Tần, anh nói: "Tấm này sức hút nhất, hơn nữa tiểu Ôn Xuyên, cậu trông rất công đấy!"
Ở đầu màn hình bên kia, Ôn Xuyên biến mất.
Liên tiếp mấy ngày, Ôn Xuyên đều không gặp Thẩm Dật Thanh. Buổi sáng, cậu đợi Thẩm Dật Thanh đi làm rồi mới đến tiệm bánh ngọt. Buổi tối, cậu lợi dụng khoảng thời gian trống để lẻn vào nhà, thậm chí không về phòng ngủ của mình mà trốn thẳng vào phòng của Ôn Hựu Thanh.
Ôn Hựu Thanh vốn có một khoảng trời riêng của mình, mỗi tối trốn trong chăn chơi game, tận hưởng thú vui bắn súng, dù sao Ôn Xuyên cũng không biết. Giờ thì hay rồi, Ôn Xuyên ngủ cùng cậu bé mỗi ngày, cậu bé cũng không dám chơi game.
"Anh, trong phòng anh có gián à?"
Ôn Xuyên: "?"
Ôn Hựu Thanh vô cùng khó hiểu: "Thế tại sao lại muốn đến đây ngủ?" Mỗi tối cậu bé giả vờ đọc sách làm bài tập thực sự rất mệt mỏi!
Ôn Xuyên nằm trên giường ôm gối lật người, mặt úp vào tường: "Giường em mềm hơn."
Ôn Hựu Thanh: "?"
Ôn Xuyên buồn bã nói: "Chúng ta đã lâu không ngủ cùng nhau, em còn nhớ hồi nhỏ em còn tè dầm không."
Ôn Hựu Thanh: "... Anh, anh có mùi của người lớn rồi đấy."
Ôn Xuyên: "..."
Dưới ánh mắt trách cứ của Ôn Xuyên, Ôn Hựu Thanh thở dài trèo lên giường, nằm cùng Ôn Xuyên. Đáng tiếc thân ở đây nhưng tâm ở chỗ khác, cậu bé nhìn trần nhà mà đầu óc toàn là game, nửa ngày không ngủ được.
Cuối cùng cậu bé không nhịn được, hỏi: "Anh, em có thể chơi điện thoại một lát không?"
Ôn Xuyên vốn định từ chối, nhưng nhìn Ôn Hựu Thanh với vẻ mặt đáng thương, cậu mềm lòng: "Thế... nửa tiếng?"
Ôn Hựu Thanh chết lặng gật đầu, thầm nghĩ, quả nhiên có phụ huynh bên cạnh thật không tốt, vốn dĩ cậu bé có thể chơi đến 12 giờ!
Ôn Hựu Thanh thở ngắn than dài mở phần mềm game, đồng đội đã online. Chơi game lúc nửa đêm là bí mật nhỏ chung của họ, mọi người cùng nhau trộm pha lê, phối hợp luôn ăn ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!