Sáng hôm sau dậy sớm, Ôn Xuyên đau đầu kinh khủng. Cậu chưa bao giờ uống nhiều rượu như vậy, đột nhiên phóng túng một phen, hậu quả thật nghiêm trọng.
Ngày hôm qua trở về thế nào, bò lên giường ra sao, cậu hoàn toàn không nhớ rõ. Cúi đầu nhìn mắt, đang mặc áo ngủ, dưới thân là giường của chính mình.
Ánh mắt cậu ngây dại, ngồi trên giường hồi lâu cũng chưa hoàn hồn.
Tiếng gõ cửa vang lên, Ôn Hựu Thanh thò đầu vào: "Anh, anh cuối cùng cũng tỉnh rồi, đây là nước mật ong, anh Dật Thanh bảo em mang cho anh đó."
Ôn Xuyên nói một tiếng: "Cảm ơn." Định xuống giường, kết quả chân trái vướng vào chăn suýt ngã. Ôn Hựu Thanh không hề đau lòng anh trai, che miệng cười khúc khích.
Ôn Xuyên ho nhẹ một tiếng, giả bộ như không có chuyện gì, nhận lấy nước mật ong, úp úp mở mở hỏi: "Anh Dật Thanh đi làm rồi sao?"
Ôn Hựu Thanh nói: "Anh ấy vừa đi thì anh tỉnh."
Ôn Xuyên nhìn đồng hồ trên tường, kim đồng hồ rõ ràng chỉ hai giờ, hai giờ chiều.
Đây không phải thời gian đi làm hàng ngày của Thẩm Dật Thanh.
Ôn Hựu Thanh hí hửng cười: "Anh ấy xin nghỉ nửa ngày để chăm sóc anh đó."
Ôn Xuyên nuốt nước bọt: "À."
Rồi sau đó dưới ánh mắt tò mò của Ôn Hựu Thanh đột nhiên phản ứng lại, từ từ, chăm sóc? Chăm sóc kiểu gì?
Ôn Hựu Thanh nhắc nhở thân thiện: "Gối của anh Dật Thanh còn ở đầu giường anh kìa! Áo ngủ cũng là anh ấy thay cho anh đó."
Ôn Xuyên lập tức tê dại cả da đầu. Cậu nuốt một ngụm nước bọt, tay cầm ly nước run run, xác nhận lại với em trai: "Ý em là... hôm qua anh ấy ngủ ở đây với anh?"
Ôn Hựu Thanh không để tâm, trong lời nói thậm chí rất tự hào: "Đúng vậy, anh say quá, anh Dật Thanh dỗ anh nửa ngày, vốn dĩ định lên tầng, em liền nói, tối nay anh chắc chắn sẽ làm ầm ĩ, không bằng hai anh ngủ cùng nhau đi. Gối vẫn là do em mang đến, cũng là em đóng cửa cho hai người!"
"Keng" một tiếng, chiếc ly nặng nề rơi xuống đất. Chiếc ly sứ tốt nhất, may mà có trải thảm, chỉ sứt một chút ở mép.
Ôn Xuyên bị lời của em trai k*ch th*ch.
Bên kia, Ôn Hựu Thanh vẫn lải nhải, Ôn Xuyên nghe vậy đại não trống rỗng, nhiệt độ cơ thể tăng lên dữ dội. Cậu quay đầu nhìn miệng Ôn Hựu Thanh đóng mở liên tục, có một xúc động muốn chôn sống thằng em trai ngay tại chỗ.
"Hựu Thanh, ngày mai thứ Hai, anh tìm cho em một trường học để xếp lớp cho em đi học."
Ôn Hựu Thanh im bặt, mắt cậu bé càng mở to hơn: "Anh, anh có ý gì?!"
Ôn Xuyên chịu đựng nhiệt độ nóng bừng toàn thân, dứt khoát nói: "Cứ quyết định vậy đi!"
Cậu vừa nói, vừa đẩy Ôn Hựu Thanh ra ngoài. Ôn Hựu Thanh hiện tại vẫn đang ngồi xe lăn, ra vào không có quyền tự chủ, chỉ có thể giương nanh múa vuốt, giận dữ mắng anh trai "qua cầu rút ván".
Ôn Xuyên đẩy em trai đi, "rầm" đóng cửa lại, nhào vào chăn ——
Mất mặt quá, cậu không sống nổi nữa!
Tiệm bánh Chủ Nhật đông khách như trẩy hội. Trong dịp Halloween, nhân viên của tiệm để tạo không khí lễ hội, đã trang trí cho cửa tiệm, đồ ngọt cũng được thêm các yếu tố ma quái, ví dụ như bánh kem bí đỏ trang trí quả mơ, và hộp quà chocolate tạo hình kỳ lạ.
Hôm qua nhóm nhân viên đã chơi đủ rồi, hôm nay càng có nhiệt huyết. Mặc dù ông chủ không có ở đây, nhưng Tiểu Kha và Văn Văn phụ trách các hoạt động, đẩy mạnh các chiêu trò khuyến mãi mới, những món bán chạy trong tiệm rất nhanh đã bán hết.
Chiều bốn giờ, tiệm bánh ngọt không còn bổ sung hàng, chỉ bán theo set hộp quà.
Có hai nam sinh bước vào tiệm, hỏi có hoạt đ*ng t*nh nhân nào không. Tiểu Kha đứng sau quầy thu ngân, mắt đảo qua liền hiểu, cô nói: "Trong tiệm dùng hay mang về ạ? Trong tiệm có set tình nhân, Brownie mơ và Bông Lan Cuộn, tặng kèm hai món đồ uống. Nhưng đây là những món thông thường, không phải món đặc biệt trong dịp Halloween, được chứ?"
Trong đó, bạn nam sinh cao hơn hỏi: "Có sản phẩm liên quan đến Halloween không?"
Tiểu Kha: "Có Brownie bơ các cậu muốn không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!