Từ sau buổi tối hôm đó nói rõ, hai người cũng chưa nhắc lại chuyện thỏa thuận.
Thứ bảy, dưới ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị của Ôn Hựu Thanh, Ôn Xuyên và Thẩm Dật Thanh cùng nhau ra ngoài đi chơi Halloween. Hoạt động lần này rất hoành tráng, nghe nói hơn nửa công viên giải trí đều được chuyển đổi thành chủ đề liên quan, số lượng NPC ít nhất cũng lên đến hàng nghìn người.
Vé của Thẩm Dật Thanh là vé VIP "Mê Cung Hồn Linh", cần phải đặt trước mới có thể vào, mỗi ngày chỉ có ba suất vào buổi sáng, trưa, chiều, tương tự như loại hình thoát hiểm mật thất nhập vai. Hai ngôi nhà ma lớn khác thì chỉ cần xếp hàng là vào được, không cần đặt trước.
Vé vào cửa năm nay đặc biệt "đắt hàng", Ôn Xuyên vốn định đưa nhóm nhân viên cửa hàng đi team building, nhưng nghe người ta nói hết vé sớm rồi, đành phải bỏ cuộc.
"Vé của anh làm sao mà có vậy?"
Thẩm Dật Thanh nói: "Bệnh viện phát phúc lợi."
Ôn Xuyên sờ sờ mũi: "Bệnh viện của anh còn phát cái này à? Tôi cứ tưởng bệnh viện cấm chuyện ma quỷ chứ."
Thẩm Dật Thanh cười: "Chỉ là một hạng mục giải trí thôi, bệnh viện không quản chuyện này."
Ôn Xuyên hỏi: "Vé này Tô Tần cũng có sao?"
Thẩm Dật Thanh "Ừm" một tiếng: "Nhưng hôm nay cậu ấy trực ban."
Ngụ ý là Tô Tần không đến được, Ôn Xuyên gật đầu, có chút vui vẻ.
Thế nhưng khi đến cổng công viên giải trí, Ôn Xuyên đã phải thu lại niềm vui của mình. Ở cửa có một người ăn mặc lòe loẹt, nhìn quanh như đang tìm kiếm gì đó. Bất ngờ, anh phát hiện ra hai người họ, đôi mắt "tách" một cái sáng bừng, rồi giữa dòng người, anh lớn tiếng chào hỏi:
"Lão Thẩm! Ôn Ôn!" Từ rất xa, đã thấy Tô Tần hướng về phía họ gọi to.
Ôn Xuyên bị tiếng "Lão Thẩm" này gọi cho đứng đờ người, khóe miệng không kìm được nhếch lên. c** nh* giọng hỏi Thẩm Dật Thanh: "Ngày thường Tô Tần đều gọi anh như vậy sao?"
Thẩm Dật Thanh nhíu mày, hừ lạnh một tiếng: "Cậu ấy cố ý."
Hơi đáng yêu, Ôn Xuyên cười đến đuôi mắt cong lên.
Chỉ trong chốc lát, Tô Tần kéo La Cảnh Trình đã chạy đến trước mặt họ.
Thẩm Dật Thanh đi thẳng vào trọng tâm: "Cậu trốn việc à?"
Tô Tần nói: "Sai sai sai, cái này của tôi gọi là đổi ca!"
Buổi hẹn hò ban đầu của hai người biến thành hoạt động nhóm bốn người. Ôn Xuyên chia bánh bí đỏ mình mang theo cho Tô Tần và La Cảnh Trình. Tô Tần ăn rất vui vẻ, lôi kéo Ôn Xuyên lảm nhảm không ngừng.
Từ góc độ của Thẩm Dật Thanh, thỉnh thoảng hắn có thể thấy được góc nghiêng khuôn mặt Ôn Xuyên, nụ cười ẩn hiện, vừa ngoan ngoãn lại vừa đẹp. Còn nhìn sang Tô Tần thì đâu đâu cũng Tiểu Kha mắt, giống như con sói xám lừa bịp cô bé quàng khăn đỏ, trong tay còn cầm món bánh ngọt của cô bé quàng khăn đỏ.
Hắn dùng ngón trỏ đẩy gọng kính.
Đến nơi, mấy người mới biết dù có hẹn trước vẫn phải xếp hàng. Mỗi lượt đạo cụ đều phải đặt lại vị trí ban đầu, còn phải kiểm tra an toàn đường hầm. Lượng khách của lượt thứ hai đều tập trung ở cửa uống nước bí đỏ. Không ít người hóa trang Halloween, có một "cương thi" cầm một ngọn đèn, nhe răng cười quỷ dị với đứa trẻ đi ngang qua, đứa trẻ "oa" một tiếng khóc thét.
Tô Tần thấy thú vị, nói: "Chúng ta cũng đi hóa trang đi, dù sao cũng rảnh mà."
Ôn Xuyên hỏi Thẩm Dật Thanh: "Anh thích tạo hình nào?"
Thẩm Dật Thanh rất tự nhiên đưa tay, vén mái tóc rủ xuống của cậu ra sau tai: "Chọn cái em thích, xinh đẹp một chút?"
Ôn Xuyên gật gật đầu.
La Cảnh Trình lạnh lùng nhìn hai người tương tác, nhịn rồi không nói gì.
Tô Tần kéo Ôn Xuyên đi thay trang phục, Thẩm Dật Thanh và La Cảnh Trình đứng ở cửa trò chuyện. May mắn là mùa đông ở thành Nam không lạnh lắm, nếu không các du khách chắc sẽ chết cóng tập thể ở ngoài cửa.
Các chuyên gia trang điểm làm việc theo dây chuyền, tốc độ cực nhanh, chỉ chốc lát sau Ôn Xuyên đã bước ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!