Chương 20: (Vô Đề)

Ôn Xuyên có thể cảm nhận được cha mẹ Thẩm Dật Thanh rất quý cậu. Mẹ Thẩm tặng cậu một chuỗi ngọc bích, mỗi viên đều sáng trong và nặng trĩu.

Mẹ Thẩm nói: "Dì đi chùa lúc Tết, cháu đeo vào sẽ gặp dữ hóa lành, hạnh phúc mỹ mãn."

Ôn Xuyên không dám nhận, mẹ Thẩm tỏ ra không vui, trực tiếp đeo vào tay cậu. Tư thế đó giống hệt Thẩm Dật Thanh đeo đồng hồ cho cậu: "Người lớn tặng cho con cháu, không thể không nhận, sẽ không may mắn đâu."

Nghe vậy, Ôn Xuyên nào dám không nhận.

Mẹ Thẩm lại dặn dò: "Sau này cháu hãy thường xuyên đến chơi nhé. Tính cách của Dật Thanh không tốt, cháu hãy bao dung nó nhiều hơn. Nếu nó bắt nạt cháu, cháu cứ nói với dì, dì sẽ đứng ra bênh vực cháu."

Ôn Xuyên cười: "Anh ấy sẽ không đâu ạ." Cậu cũng không hiểu sao cha mẹ Thẩm lại đánh giá Thẩm Dật Thanh như vậy, bác sĩ Thẩm nào có tính cách không tốt?

Cậu âm thầm nghĩ, rồi cất vòng tay đi.

Mẹ Thẩm cằn nhằn, chỉ huy cha Thẩm chất đầy những túi lớn túi nhỏ vào cốp xe, cứ như đang chuyển nhà vậy. Cuối cùng, mẹ Thẩm đưa cho Ôn Xuyên những chiếc bánh có nhân và chè do chính tay mẹ Thẩm làm. Cha Thẩm lại nhét thêm mấy chậu cây cảnh mới trồng vào góc, lúc này xe mới chất đầy đồ.

Ôn Xuyên há hốc mồm, hỏi Thẩm Dật Thanh: "Anh mỗi lần về nhà đều phải mang nhiều đồ như vậy sao?"

Thẩm Dật Thanh cười: "Đây là lần đầu tiên đấy, tôi thỉnh thoảng về ăn cơm đều về tay không mà."

Ôn Xuyên cứng họng.

Hai người ngồi trên xe, Ôn Xuyên thò đầu ra từ ghế phụ, vẫy tay chào tạm biệt cha Thẩm và mẹ Thẩm, đáp lại sự nhiệt tình của họ. Lần này không phải vì lễ phép hay khách sáo, mà là thực sự có chút luyến tiếc.

Gia đình Thẩm Dật Thanh rất ấm áp, luôn khiến cậu trong một khoảnh khắc nào đó nhớ đến cha mẹ mình, đặc biệt là khi đi xa, dù đi bao xa, quay đầu lại vẫn có thể thấy bóng dáng hai người.

Cậu thấy lòng chua xót, có chút xúc động muốn rơi lệ, nhưng Ôn Xuyên đã kìm nén lại.

Khi xe chạy ra khỏi con phố đó, tâm trạng cậu bình tĩnh lại, nghiêng đầu nhìn Thẩm Dật Thanh một cái.

Thẩm Dật Thanh hỏi: "Sao vậy?"

Ôn Xuyên nói: "Hôm nay chủ nhật... Anh có phải tăng ca không?"

Thẩm Dật Thanh nói: "Chiều nay phải đến bệnh viện."

Trong dự liệu, Ôn Xuyên đã đoán được điều đó. Cậu cũng không biết vì sao mình lại hỏi câu này, có lẽ là do câu nói của mẹ Thẩm đã lọt tai cậu, hai người có lẽ, đại khái có thể cùng nhau đón cuối tuần.

Nếu Thẩm Dật Thanh có việc, thì thôi vậy.

Ôn Xuyên hé một khe nhỏ cửa sổ xe, gió lạnh thổi vào, nhiệt độ trên mặt nhanh chóng giảm xuống.

Đèn đỏ bật sáng, Ôn Xuyên cảm nhận được Thẩm Dật Thanh dường như đã nhìn cậu một cái. Cậu thu tầm mắt lại, nhìn đường phía trước ngây người.

Nói là tăng ca, nhưng Thẩm Dật Thanh cũng không ở bệnh viện lâu. Nghe nói hắn xử lý mấy bệnh nhân cấp cứu rồi về ngay, còn mang theo một bó hoa hướng dương, vào cửa thì đưa cho Ôn Xuyên.

"Thấy ven đường có cửa hàng bán hoa, nên mua cho em."

Ôn Xuyên thích những thứ tông màu ấm, hoa hướng dương mua đúng ý cậu. Cậu tìm bình hoa, đặt lên bàn trà, lùi lại hai bước thưởng thức. Phòng khách màu trắng ngà thêm một sắc sáng, cùng với những cây xanh từ nhà cha mẹ Thẩm chuyển đến, cả căn phòng trở nên đầy sức sống.

Thẩm Dật Thanh ngày thường không mấy để tâm đến cuộc sống, hôm nay lại mua hoa, không chừng bị ảnh hưởng từ cha Thẩm. Ôn Xuyên vừa nghĩ vừa đi chuẩn bị bữa tối.

"Đề này khó quá, a a a! Không biết làm!" Đồ ăn xào được nửa chừng, tiếng Ôn Hựu Thanh vọng ra từ phòng khách. Ló đầu ra nhìn, Thẩm Dật Thanh và Ôn Hựu Thanh đang ngồi song song trước bàn quay.

Hồ sơ của Ôn Hựu Thanh đã được lập. Chương trình học tuy khẩn trương, nhưng vì tình trạng sức khỏe của Ôn Hựu Thanh, trường học kiến nghị nên nhập học vào học kỳ sau.

Gần đây Thẩm Dật Thanh đang dạy Ôn Hựu Thanh chương trình học cấp hai, cuối tuần rảnh rỗi còn giúp Ôn Hựu Thanh phục hồi chức năng. Ôn Xuyên ban đầu không muốn làm phiền hắn, nhưng Thẩm Dật Thanh làm những việc này đều lặng lẽ, đến nỗi khi Ôn Xuyên phát hiện ra thì sách giáo khoa của Ôn Hựu Thanh đã học được một phần ba dưới sự giúp đỡ của thầy giáo Thẩm, hoàn toàn không cho Ôn Xuyên cơ hội từ chối.

Ôn Xuyên mang lòng biết ơn, có qua có lại. Mỗi ngày cậu cố gắng nấu cơm, danh xưng bạn trai tạm thời không nhắc tới, cậu trước hết cố gắng làm tốt vai trò... nửa quản gia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!