Chương 2: (Vô Đề)

Tiết tấu bận rộn ban ngày không hề ảnh hưởng đến tâm trạng của Ôn Xuyên. Đến giờ tan tầm, nhân viên cửa tiệm nhanh chóng giải tán, rủ nhau đi quán bar tụ tập. Như thường lệ, họ mời ông chủ đi cùng, nhưng Ôn Xuyên từ chối vì cậu còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Đóng cửa tiệm, Ôn Xuyên mang theo mấy miếng bánh Napoleon ra ngoài. Túi đồ ngọt treo trên tay lái xe đạp, cậu xuôi theo con đường về phía nam.

Buổi tối, những nơi đèn đuốc sáng trưng, ngoài các tòa nhà văn phòng lớn của công ty, chính là bệnh viện. Khu nội trú của Bệnh viện Đa khoa thành phố số 2 buổi tối tiếp nhận đợt thăm hỏi cuối cùng của người nhà, sau 9 giờ sẽ tắt đèn toàn bộ.

Ôn Xuyên đến đúng lúc ăn cơm, các nhân viên y tế đều quen cậu, cười chào hỏi: "Em trai cậu ở phòng bệnh 306 đó."

Ôn Xuyên cảm ơn rồi đi thang máy lên lầu.

"Cậu đi lại đi! Rõ ràng là tôi thắng, quân đen đi xong là tôi thắng!"

"tôi còn chưa đặt quân cờ lên trên mà, không tính!"

Vừa vào phòng, tai Ôn Xuyên đã bị tiếng ồn ào làm phiền. Bên trong có khoảng năm sáu đứa trẻ, líu lo ngồi vây quanh, tất cả đều mặc đồ bệnh nhân. Các phụ huynh thì ngồi bên cạnh cắn hạt dưa tán gẫu, hiếm khi thấy không khí lại náo nhiệt như vậy.

Ôn Xuyên liếc mắt một cái đã thấy em trai mình trong đám đông. Cậu không tiến lại gần mà đứng ở cửa gõ gõ. Đám trẻ con đồng loạt quay đầu lại.

"Anh Ôn Xuyên!" "Chào anh ạ!" "Anh lại mang bánh kem cho bọn em à!" "Cảm ơn anh Ôn Xuyên!"

Đám trẻ con xô tới chỗ cậu, nhảy nhót như một bầy chim nhỏ, chạy nhảy tưng bừng, tiếng nói nối tiếp nhau. Hoàn toàn không thể nhận ra những đứa trẻ này đang nằm viện, tinh thần chúng đều rất tốt.

Ôn Hựu Thanh, em trai của Ôn Xuyên, lại không theo kịp. y cười tủm tỉm đặt quân cờ lên bàn cờ, nói với mọi người: "À hú! tôi thắng rồi!"

Đứa trẻ vừa nãy tranh cãi với y trừng lớn mắt, nhưng đã không còn để ý đến bàn cờ nữa. Đúng là "bắt người tay ngắn", những đứa trẻ ăn bánh Napoleon, hai má phồng căng, không rảnh nói chuyện, chỉ có thể ậm ừ trừng mắt nhìn cậu ấy.

"Thôi thôi!" Cuối cùng, đứa trẻ quệt miệng, chịu thua.

Ôn Hựu Thanh trượt xuống giường, trong vòng vây của đám trẻ, rời khỏi phòng bệnh. y hiểu rõ rằng những người bạn này không phải tiễn mình, mà là tiễn anh trai mình. Nói thế nào nhỉ, Ôn Hựu Thanh tự nhận rằng sự nổi tiếng của mình ở bệnh viện vẫn kém anh trai một chút.

Ngay cả các chị y tá ở bệnh viện cũng có thái độ tốt hơn với anh trai y, chỉ cần Ôn Xuyên đến là hoa quả sẽ được cho gấp đôi.

Ôn Hựu Thanh bệnh tình không tốt một thời gian trước, đã chuyển đến phòng bệnh riêng. Sau đó, cơ thể hơi hồi phục, Ôn Xuyên muốn y ở thoải mái hơn nên đã nâng cấp lên phòng bệnh VIP. Tiền tất nhiên cũng tăng lên gấp mấy lần, may mắn là mấy năm nay Ôn Xuyên đã tích cóp được một khoản tiền kha khá, hai anh em cũng coi như không phải lo lắng chuyện ăn mặc.

Ôn Hựu Thanh bên ngoài có vẻ hung hăng, nhưng trước mặt Ôn Xuyên, y lại là một người em trai đáng yêu, ngoan ngoãn ngồi trở lại giường, đắp chăn ngay ngắn, chờ y tá truyền dịch.

Y luôn nói mình không đau lắm, nhưng vẫn không thể lay chuyển được bác sĩ chuyên nghiệp.

Truyền dịch không dễ chịu, mắc bệnh cũng không dễ chịu, chỉ khi nhìn thấy anh trai mình, trong lòng y mới có thể thoải mái hơn một chút.

Trong lúc y tá chuẩn bị thuốc, Ôn Hựu Thanh kéo ống tay áo của Ôn Xuyên, nói: "Anh ơi, anh còn nhớ dì Khúc không?"

Ôn Xuyên đương nhiên nhớ, dì Khúc là y tá trưởng của bệnh viện, hai anh em thường xuyên qua lại nên đã thân thiết. Gần đây dì Khúc bận, cậu đã lâu không gặp dì ấy.

Ôn Hựu Thanh nói: "Dì Khúc sáng nay đến thăm em, hỏi em là anh có đối tượng chưa."

Ôn Xuyên thấy buồn cười: "Dì ấy muốn giới thiệu cho anh à?"

Ôn Hựu Thanh lanh lợi gật đầu: "Đúng vậy, em nói với dì Khúc là anh chưa có."

Ôn Xuyên xoa đầu y: "Anh còn không sốt ruột, chẳng lẽ em lại sốt ruột muốn tìm chị dâu hả?"

Ôn Hựu Thanh: "Em muốn có người chăm sóc anh."

Y dừng lại một chút, rồi cảm thấy nói như vậy không đúng lắm: "Cũng không phải, chỉ là có thể có một người tri kỷ, có thể ở bên anh nhiều hơn."

Ôn Xuyên nghe vậy giật mình. Ôn Hựu Thanh thường ngày luôn đùa cợt với anh trai, đột nhiên nói đến chủ đề vượt xa tuổi tác, y cảm thấy rất không quen, mặt hơi đỏ, lén lút nhìn Ôn Xuyên một cái, gãi gãi phần tóc mái không nhiều lắm trên trán.

Ôn Xuyên dừng lại vài giây, dường như đang suy tư, sau đó cười nói: "Được, anh biết rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!