Ôn Xuyên cứ nghĩ rằng việc đổi giường sẽ khiến cậu ngủ không ngon, kết quả cậu lại ngủ rất sâu.
Tiết trời mùa đông mát mẻ, Ôn Xuyên mơ màng lười biếng vươn vai. Cậu vừa duỗi tay ra thì không nhúc nhích được nữa, chạm phải một lòng ngực nóng hầm hập, cứng rắn. Ôn Xuyên tỉnh táo ngay lập tức, mở mắt ra nhìn, ngớ người.
Từ từ, cậu đã chui vào lòng Thẩm Dật Thanh từ khi nào, còn đắp chung chăn nữa chứ?!
Xem lại tư thế cũng không đúng, Thẩm Dật Thanh đang vòng tay ôm cậu, tay hắn đặt ở eo cậu. Bản thân cậu cũng chẳng khá hơn là bao, trán cậu áp vào vai Thẩm Dật Thanh, chiếc áo ngủ màu xanh của đối phương còn ướt một mảng nhỏ, hình như là nước miếng của cậu.
Trừ khi còn nhỏ ngủ cùng cha mẹ, cậu chưa từng chui vào chăn của ai cả. Ôn Xuyên da đầu tê dại. Khổ nỗi lúc này, hai phần cơ thể không nên áp sát nhau nhất lại vì cậu cựa quậy mà chạm vào nhau, một cảm giác kỳ lạ và xấu hổ chạy dọc từ sống lưng đến gáy, khiến mặt Ôn Xuyên đỏ bừng!
Không ổn, thật sự không ổn. Thói quen ngủ một mình bao năm, không ngờ tư thế ngủ của cậu lại tệ đến thế. Cậu cố gắng ngửa người ra sau, nóng lòng thoát khỏi cái ôm này, nhưng đúng lúc cậu đang vật lộn với chiếc chăn thì Thẩm Dật Thanh tỉnh giấc. Ôn Xuyên lập tức nằm im.
Ôn Xuyên nở nụ cười ngượng ngùng, cố gắng giữ ngữ khí bình thản: "Anh... anh tỉnh rồi à?"
Thẩm Dật Thanh còn chưa nói gì thì Ôn Xuyên đã tiếp lời: "Xin lỗi anh nhé, hôm qua tôi ngủ không ngoan, có phải đã làm phiền anh không?"
Thẩm Dật Thanh lại nói: "Là tôi kéo em vào trong chăn."
Ôn Xuyên trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin được.
"Hôm qua em đã đạp chăn xuống đất." Giọng Thẩm Dật Thanh nhàn nhạt, hiệu quả làm giảm bớt sự căng thẳng của Ôn Xuyên.
Thì ra là sợ cậu bị lạnh, Ôn Xuyên hiểu ra: "Cảm ơn anh."
Thẩm Dật Thanh: "Không có gì."
Ôn Xuyên cựa quậy thêm hai cái. Cho đến khi cảm giác xấu hổ ở phía dưới lần nữa quay trở lại, cậu không dám nhìn vẻ mặt Thẩm Dật Thanh, như trốn chạy khỏi chiếc chăn, vừa chui ra vừa nói: "tôi ... tôi đi rửa mặt đây."
Lồng ngực Thẩm Dật Thanh trống vắng, hắn nhìn bóng lưng Ôn Xuyên như trốn chạy, vẻ mặt có chút khác thường. Hắn xoa xoa ngón tay, trên đó vẫn còn vương vấn cảm giác ấm áp của làn da.
Đến phòng tắm, Ôn Xuyên mới nhìn thấy đồng hồ, 9 giờ sáng... Ở nhà người khác mà dậy muộn như vậy thì quá là bất lịch sự. Ôn Xuyên vô cùng ảo não, nhanh chóng đánh răng rửa mặt.
Khi cúi người, cổ áo trễ xuống để lộ xương quai xanh. Cậu nhìn vào gương, bất ngờ phát hiện trên đó có một vết đỏ không lớn không nhỏ. Cậu dùng tay xoa xoa, màu sắc không mờ đi mà ngược lại càng đỏ hơn. Chẳng lẽ tối qua cậu ngủ mê man, đập vào chỗ nào đó của Thẩm Dật Thanh?
Trước kia Ôn Hựu Thanh buổi sáng hay xông vào phòng gọi cậu dậy, còn trêu cậu ngủ thẳng đơ như cương thi. Xem ra thói quen là sẽ thay đổi.
Sau khi lau mặt xong, cậu tỉnh táo hơn nhiều. Cậu dặn lòng sau này phải chú ý hơn, thay áo ngủ của Thẩm Dật Thanh ra, nhưng khi c** q**n thì lại gặp khó khăn.
Kỳ lạ, sao vẫn chưa xẹp xuống nhỉ? Ôn Xuyên ngơ ngác nhìn, lồng ngực đập thình thịch như có chú thỏ nhỏ đang chạy loạn.
Lúc này, bên ngoài cửa có tiếng động, Ôn Xuyên nghe thấy giọng Thẩm Dật Thanh: "Có cần giúp gì không?"
Giúp gì? Giúp gì chứ? Ôn Xuyên đỏ bừng cả người, cố gắng không nghĩ đến chuyện đó, nhưng câu nói này lại mang hàm ý khác.
"Không... không cần!" Ôn Xuyên hoảng loạn đáp, ngay sau đó cắn môi, xử lý lung tung một chút, vội vàng kéo quần lên, suýt chút nữa vấp ngã.
Khi mở cửa ra lần nữa, Thẩm Dật Thanh nhìn thấy một khối "bánh bao" đang bốc hơi.
"Sao vậy?"
Ôn Xuyên đỏ mặt, ngây ngốc: "Cái gì?"
Thẩm Dật Thanh hỏi: "Tôi thấy em vào đã lâu, tưởng em xảy ra chuyện gì."
Lúc này Ôn Xuyên mới hiểu ý của Thẩm Dật Thanh khi nói "giúp gì", hóa ra là cậu tự mình nghĩ lệch.
Ôn Xuyên xấu hổ đến mức muốn che mặt, hắng giọng nói: "tôi đang thay quần áo, áo ngủ tôi mang đi giặt."
Thẩm Dật Thanh rũ mắt, quả thật, quần áo trên người cậu đã không còn là của hắn nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!