Thẩm Dật Thanh và Ôn Xuyên định ngày về nhà cũ Thẩm gia vào thứ Bảy, Ôn Xuyên đề nghị ghé siêu thị trước.
"Không thể đi tay không." cậu nói. Đây là nguyên tắc khi đến thăm trưởng bối.
Cha mẹ Thẩm Dật Thanh đều là giáo viên, không có sở thích cố định trong sinh hoạt. Dù Ôn Xuyên tự làm bánh trứng sữa, nhưng cậu không coi đó là quà tặng. Cậu nghĩ sẽ mua thêm vài chai rượu hoặc trà, hoặc thực phẩm bổ dưỡng, vì người lớn tuổi thường quan tâm đến sức khỏe. Cậu lập sẵn một danh sách mua sắm chi tiết.
Công sức chuẩn bị tỉ mỉ của Ôn Xuyên hôm đó lại không được dùng đến. Thẩm Dật Thanh đẩy xe đi theo sau cậu, mỗi khi Ôn Xuyên định lấy món đồ đắt tiền, Thẩm Dật Thanh lại đổi sang một loại tương tự nhưng rẻ tiền hơn. Ôn Xuyên thấy vậy, cau mày: "Lần đầu tiên tôi gặp chú dì mà, dù sao cũng phải mua thứ gì đó tử tế một chút chứ."
Thẩm Dật Thanh không lay chuyển, thay chai rượu nhân sâm giá hơn 5000 nhân dân tệ trong tay thành một chai rượu vang đỏ: "Tôi là bác sĩ, tôi hiểu rõ cơ thể và thói quen ăn uống của họ. Những thứ này họ không cần thiết."
Ôn Xuyên bán tín bán nghi: "Thật sao?"
Thẩm Dật Thanh nói: "Chỉ cần mua đồ dùng hàng ngày là được."
Hắn dừng lại một chút rồi nói thêm: "Tôi đưa em về, họ đã vui lắm rồi."
Cuối cùng, Ôn Xuyên vẫn nghe theo lời khuyên của Thẩm Dật Thanh. Khi thanh toán, họ phát hiện số tiền chi tiêu ít hơn ba phần tư so với kế hoạch. Ôn Xuyên có chút lo lắng, nhưng rồi lại nghĩ mình hoàn toàn không cần thiết phải bận tâm. Mối quan hệ của họ còn có cả sự sắp đặt, sẽ không kết hôn. Mục tiêu hôm nay chỉ là làm vui lòng cha mẹ Thẩm Dật Thanh cho có lệ, làm tròn bổn phận là được.
Trong xe, Ôn Xuyên cởi áo khoác. Thẩm Dật Thanh thấy cậu mặc một chiếc áo len mỏng màu đỏ bên trong, hắn rất vui vẻ, ngắm nhìn vài lần.
Ôn Xuyên hỏi: "Mặc thế này được không? Tôi nghĩ trưởng bối sẽ thích màu sắc tươi tắn một chút."
Mắt Thẩm Dật Thanh hơi cong, nói: "Rất hợp với em."
Thẩm Dật Thanh không tiếc lời khen ngợi cậu, có thể... là vì phép lịch sự? Tuy nhiên, Ôn Xuyên vẫn rất hưởng thụ. Vừa mới kiên định trở lại, cổ tay cậu chợt lạnh, một chiếc đồng hồ xuất hiện, dây đồng hồ rộng hơn cổ tay cậu một chút, còn vương hơi ấm, vừa vặn mắc kẹt ở khớp xương.
Thẩm Dật Thanh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ: "Yêu đương thì phải để lại chút dấu vết."
Ôn Xuyên bừng tỉnh, vẫn là Thẩm Dật Thanh nghĩ chu đáo. So với hắn, cậu quá sơ sài. Ôn Xuyên tự trách mình trong lòng, nhắc nhở bản thân phải dốc hết mười hai phần tinh lực.
Chiếc xe không nhanh không chậm tiến về phía trước. Thẩm Dật Thanh kể chuyện đơn giản về công việc và cuộc sống của cha mẹ hắn. Là giáo viên, họ không nỡ rời bục giảng, cũng không nỡ xa học sinh, hai người hiện vẫn chưa về hưu. Cha Thẩm hồi trẻ là thiên tài toán học, thường xuyên đoạt giải trong các kỳ thi, sau khi tốt nghiệp cũng vào trường đại học dạy toán. Mẹ Thẩm luôn là giáo viên ngữ văn, hàng năm làm chủ nhiệm lớp ở trường cấp ba.
Ôn Xuyên nói: "Chẳng trách thành tích của anh tốt như vậy. Hồi nhỏ anh có phải rất ngoan không?"
Nghe nói cha mẹ là giáo viên, việc quản lý con cái sẽ đặc biệt nghiêm khắc. Thẩm Dật Thanh trông có vẻ là một người chính chắn, thậm chí đôi khi, Ôn Xuyên cảm thấy hắn rất có nề nếp, điển hình của một học sinh giỏi, chắc chắn có liên quan đến sự giáo dục của cha mẹ.
Thẩm Dật Thanh chạm phải đôi mắt ẩn chứa ý cười của cậu, chủ đề bình thường nhất cũng trở nên thú vị: "Hồi nhỏ tôi cũng nghịch ngợm. Có lần trong nhà bay vào một con chim sẻ, tôi nhất quyết phải nhốt vào lồng nhỏ để nuôi. Mẹ tôi liền nói tôi không yêu động vật nhỏ, còn đánh tôi một trận. Hiện tại chiếc lồng vẫn còn bày trong nhà."
Ôn Xuyên chưa từng nuôi chim sẻ, nhưng nghe nói chúng có tính khí dữ dội hơn vẹt, vì thế cậu hỏi: "Sau đó thì sao?"
Thẩm Dật Thanh nói: "Chim sẻ tuyệt thực mà chết."
Ôn Xuyên "A" một tiếng, tỏ vẻ tiếc nuối: "Xem ra nuôi thú cưng không thể nuôi loại tính khí quá dữ dội."
Thẩm Dật Thanh: "Ừ."
hắn xuyên qua ánh sáng phản chiếu từ gương chiếu hậu, nhìn thấy khuôn mặt hồng hào của Ôn Xuyên được áo tôn lên, trong mắt gợn sóng lăn tăn, ngữ khí lại hòa hoãn: "Tính tình mềm mại dễ nuôi hơn."
Thời gian trên đường cứ thế trôi đi. Ôn Xuyên có thể cảm nhận được cha mẹ Thẩm Dật Thanh rất yêu thương nhau. Họ sẽ tranh cãi vì một bài toán, cũng sẽ cùng nhau đưa ra ý kiến. Trong nhà, mọi chuyện đều do mẹ Thẩm quyết định. Hồi nhỏ bà quản Thẩm Dật Thanh rất nghiêm khắc, nhưng giờ đây, ngoài việc giục kết hôn, bà không can thiệp vào công việc và cuộc sống của hắn. Ôn Xuyên rất ngưỡng mộ điều đó.
Gần như ngay khoảnh khắc họ bấm chuông cửa, mẹ Thẩm liền mở cửa. Gương mặt quen thuộc đập vào mắt, Ôn Xuyên rụt tay lại, nắm chặt túi, gọi một tiếng "dì".
Mẹ Thẩm mỉm cười hiền hậu, không hề thấy xa lạ: "cháu đến rồi, mau vào đi, cháu đến là được rồi, không cần mang đồ đến đâu."
Ôn Xuyên vội nói: "Nên làm vậy ạ, hy vọng chú với dì sẽ thích."
Mẹ Thẩm bảo họ vào nhà. Ở huyền quan, dưới tủ giày có hai đôi dép, một màu xám và một màu trắng. Mẹ Thẩm nói: "Cháu cứ đi đôi của Dật Thanh trước." Bà cúi đầu đánh giá một lúc, cười nói: "Hai đứa không chênh lệch chiều cao là mấy, mà cỡ giày lại khác nhiều thế."
Lời này khẳng định là khách sáo, Ôn Xuyên có nhận thức về chiều cao của mình, cậu cúi đầu nhìn đôi giày lông xù, chân Thẩm Dật Thanh quả thật lớn hơn cậu một chút, không chỉ cỡ giày, mà dường như mọi thứ đều lớn hơn cậu. Cậu miên man suy nghĩ, mặt đỏ bừng, sau lưng toát mồ hôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!