Đêm qua Ôn Xuyên ngủ không ngon, trong mơ toàn là hơi nước lờ mờ. Tình huống này quá hiếm thấy, Ôn Xuyên cho rằng nhất định là do gần đây mình ăn uống không đúng, bị nóng trong người nên mới vậy.
Ngày hôm sau, Thẩm Dật Thanh vẫn đi làm từ sớm. Ôn Xuyên thức dậy gọi bên bất động sản đến sửa ống nước. Ban quản lý khu chung cư trực 24 giờ nên đến rất nhanh. Họ lên lầu kiểm tra một lượt, thu dọn thùng dụng cụ và nói với Ôn Xuyên: "Phòng tắm nhà cậu không có vấn đề gì cả, ống nước không hề hỏng."
Sợ cậu không tin, người thợ còn dùng búa nhỏ gõ gõ. Ôn Xuyên ngẩn người, suy tư nói: "Có khi nào hôm qua đột nhiên có vấn đề, hôm nay ống nước tự lành rồi không?"
Người thợ nghĩ nghĩ: "Cũng có khả năng này, nếu áp lực nước không ổn định thì quả thật sẽ ảnh hưởng đến lượng nước chảy ra, nhưng đó không phải là do ống nước."
Ôn Xuyên gật đầu cảm ơn, tiễn người thợ ra cửa. Đứng ở hiên nhà, cậu nhắn tin WeChat cho Thẩm Dật Thanh, báo cho hắn kết quả kiểm tra. Thẩm Dật Thanh hồi âm rất nhanh. Ôn Xuyên hoàn toàn yên tâm. Cái cảnh mở cửa gặp phải tình huống đó vẫn còn rất… rất k*ch th*ch.
Ngày còn đi học, Ôn Xuyên ở trọ, không có trải qua cảnh cả đám con trai c** tr*n tắm chung. Nghĩ vậy, trong sự xấu hổ lại pha lẫn chút ngượng ngùng, cậu suy nghĩ lan man: "Một người thích đồng giới như mình, nếu vào nhà tắm công cộng, chẳng phải sẽ rất tệ sao?"
Đầu óc lộn xộn, Ôn Xuyên xuống lầu, thấy Ôn Hựu Thanh đang ngồi ăn sandwich ở bàn ăn. Sốt cà chua và sốt salad trộn lẫn chảy ra từ kẽ ngón tay, tí tách nhỏ xuống đĩa.
Ôn Xuyên ngạc nhiên: "Sandwich ở đâu ra vậy?"
Ôn Hựu Thanh chỉ vào tủ lạnh: "Anh Dật Thanh mua đó, anh ấy nói hôm qua anh làm bữa tối vất vả rồi, sáng nay cứ nghỉ ngơi đi."
Cuối cùng, cậu bé cảm thán một câu: "Anh rể thật tuyệt! Anh đúng là có mắt nhìn người. Bánh kem CP quả thực YYDS!"
Ôn Xuyên không biết cậu bé lại xem cái gì kỳ quái nữa: "Cái gì bánh kem CP?"
Ôn Hựu Thanh: "Là biệt danh cặp đôi mà fan đặt cho hai anh đó! Nghe hay không ạ?"
Ôn Xuyên dùng sự im lặng để bày tỏ sự không đồng tình. Hai người họ rốt cuộc không phải người yêu thật, bây giờ ngoài bạn bè, nhiều lắm thì thêm quan hệ chủ nhà và khách thuê thôi.
Trên cửa tủ lạnh dán một tờ ghi chú tiện lợi, kiểu ghi chú cũ kỹ nhưng tiện dụng, được hai người tiếp tục sử dụng rất tốt. Tờ giấy mới viết: "[Bữa sáng mua sandwich, em và Hựu Thanh nhớ ăn nhé.]"
Ôn Xuyên gỡ tờ ghi chú, mở tủ lạnh ra, hơi ngạc nhiên. Ngoài sandwich, cái tủ lạnh to đùng thế mà đã đầy ắp. Cánh tủ bên trái bày đủ loại đồ uống, còn có sữa chua và trái cây. Tâm trí cậu khẽ lay động, thuận tay mở ngăn đựng đồ ăn vặt, vẫn đầy. Các loại đồ ăn vặt bày biện gọn gàng, nhìn qua cứ tưởng vừa cướp sạch một tiệm tạp hóa.
Ôn Hựu Thanh cũng nhìn thấy, từ bên bàn ăn vang lên một tiếng "Wow" kinh ngạc. Ôn Xuyên "Bang" một tiếng đóng sập cửa tủ, mang theo phong thái của bậc trưởng bối: "Đừng nhìn, em không được ăn, phải ăn uống lành mạnh."
Ai ngờ Ôn Hựu Thanh lần này hoàn toàn không r*n r* hay phản bác, còn khúc khích cười hai tiếng: "Em biết mà, anh Dật Thanh nói với em là mua cho anh đó."
"?" Ôn Xuyên nói, "Em không nói với anh ấy là anh ít ăn đồ ăn vặt sao?"
Ôn Hựu Thanh nói: "Em có nói mà, em còn nói với anh ấy là ngày xưa nhà mình nghèo, cha mẹ mua đồ ăn vặt, anh toàn nhường cho em ăn, bản thân anh chẳng đụng vào."
Cậu bé gãi gãi gáy: "Em cũng không biết anh Dật Thanh mua làm gì nữa."
Ôn Xuyên nghe cậu bé nói, trái tim bỗng nhiên đập mạnh một cái, rồi ngay sau đó ấm áp chìm xuống, như thể ngâm mình trong dòng nước ấm, mềm nhũn ra.
Cậu hình như đã hiểu rồi.
Trong ngăn tủ ấy chứa đựng tuổi thơ thiếu thốn mà cậu chưa bao giờ được như ý. Những khuyết điểm như vậy thật ra không đáng để nhắc đến, vậy mà lại có người ghi nhớ một cách cẩn thận.
Ôn Xuyên lấy ra một gói khoai tây chiên, xé một đường.
Buổi sáng tâm trạng quá tốt, làm tan biến hoàn toàn sự xấu hổ ban đầu và nỗi lo lắng khi sắp gặp phụ huynh. Lúc ra cửa, Ôn Xuyên suy nghĩ, bác sĩ Thẩm ôn nhu như vậy, cha mẹ hắn chắc hẳn cũng là người ôn nhu thôi nhỉ? Cậu khẽ cười tủm tỉm, đạp xe gần như thẳng người, gió lạnh nhấc vạt áo khoác cậu, bay bổng về phía xa.
Không khí ở tiệm bánh ngọt rộn ràng, là giai đoạn khởi động cho Halloween. Những món đồ trang trí mới thu hút không ít người đến chụp ảnh check
-in. Món bánh Bá Tước Hồng Trà mới ra lò trong tiệm cũng được tranh mua hết sạch. Việt quất khô cùng rượu Rum, rất thích hợp cho mùa đông.
Tất nhiên sản phẩm mới không chỉ có mỗi món này. Ôn Xuyên đã tốn một khoản tiền lớn để mua trái cây theo mùa, nghiên cứu và phát triển ra vài món đều vừa ngon vừa đẹp mắt, chiếm được trái tim của không ít khách hàng.
Tiểu Kha phấn khích cắn chiếc muỗng: "Mau, chúng ta tuyên truyền một đợt đi! Thành tích tháng này nhất định phải đứng đầu toàn thành phố!"
Tiểu Kha nói tuyên truyền tất nhiên là quay video, nhưng lần này Ôn Xuyên không muốn xuất hiện: "Tôi chỉ lộ tay được không, quay quá trình làm thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!