Buổi chiều đầu đông, nắng chuyển thành màu cam, trải khắp phố, lác đác người qua lại vội vã. Thỉnh thoảng, họ bị thu hút bởi một tiệm bánh ngọt thơm lừng bên đường.
Tuy giờ vẫn là thời gian làm việc, theo lý mà nói lượng khách trong tiệm không nhiều, nhưng cửa tiệm này dường như khác biệt. Bên trong có không ít trai xinh gái đẹp, rất nhiều người giơ điện thoại chụp ảnh. Người đàn ông đeo kính bên cửa sổ đặc biệt thu hút ánh nhìn, ngay cả nhân viên cửa tiệm cũng phải nhìn mấy lần.
"Oa, đẹp trai quá!"
"Không hẳn, cũng bình thường thôi, chưa bằng ông chủ chúng ta đâu!"
Là ông chủ tiệm bánh ngọt, Ôn Xuyên hiển nhiên đã quen với những lời đánh giá như vậy. Cậu xách theo khuôn đúc đi tới, phớt lờ những trai xinh gái đẹp trong tiệm, nhẹ nhàng gõ gõ vật trong tay, khiến nhóm nhân viên đang buôn chuyện quay lại: "Bánh kem chanh nướng gần cháy rồi kìa."
Mọi người liền lè lưỡi tản ra. Cô nhân viên có đôi tay nhanh nhẹn nhất, lập tức vào khu vực chế biến, đưa khay nướng ra khỏi lò. Mùi hương ngọt ngào của sữa ngay lập tức tràn ngập khắp phòng. Hoàn thành công việc đang làm, cô nhanh nhẹn đến bên Ôn Xuyên giúp đỡ.
Đây rõ ràng là quy trình làm việc rất bình thường, nhưng các nhân viên khác lại lén lút cười trộm, gọi cô là đồ mê trai.
Cô nhân viên nhanh chóng quay mặt lại, liếc mắt khinh bỉ: "Mấy người không mê trai à? Mấy người đến tiệm làm việc chẳng phải đều vì mặt ông chủ, còn nói tôi, hừ!"
Mọi người ồ lên xì xào, Ôn Xuyên mỉm cười bất đắc dĩ, giả vờ như không nghe thấy.
Chuyện này có nguồn gốc sâu xa. Khi Ôn Xuyên mở tiệm bánh ngọt này, ban đầu chỉ định tuyển hai nhân viên. Kết quả người đến nộp đơn không ngớt, Ôn Xuyên lúc đó mới biết mình đã nổi tiếng trên mạng xã hội. Không chỉ vậy, không ít người đến phỏng vấn rất thông minh, diễn một màn "vẽ bánh lớn" cho ông chủ, nói với cậu rằng sau này có thể mở chuỗi cửa tiệm, bây giờ tuyển nhiều người coi như huấn luyện.
Ôn Xuyên còn trẻ, năm nay mới 22 tuổi, trông cũng nhỏ hơn tuổi thật, thoạt nhìn như mới 18. Dù đã lăn lộn trong xã hội nhiều năm, nhưng phần lớn thời gian đều vùi đầu làm bánh kem, không hiểu biết nhiều về kinh doanh. Thấy đối phương nói có lý, cậu liền nghe theo, không chỉ tuyển nhân viên mà còn tuyển cả thợ làm bánh, tổng cộng sáu nhân viên.
Người "vẽ bánh lớn" đương nhiên cũng ở trong số đó, đáng tiếc người này tâm tính không ngay thẳng, mỗi ngày không muốn làm bánh kem, chỉ thích nhìn chằm chằm mặt Ôn Xuyên, ngày nào cũng tranh thủ mọi lúc tỏ tình, khiến Ôn Xuyên vô cùng xấu hổ.
Ôn Xuyên ban đầu còn khuyên nhủ nhẹ nhàng, sau này thật sự không chịu nổi mới sa thải người đó.
Ông chủ này đúng là không biết tức giận.
"Ôi không còn cách nào khác, ai bảo ông chủ đẹp trai, vừa thơm vừa mềm như nam sinh trung học." Cô nhân viên nhanh nhẹn bình luận.
Ôn Xuyên nghe vậy xoa bóp mặt mình, hơi gầy, cũng không mềm.
Hơn nữa, cậu chỉ là trông có vẻ không thiếu người theo đuổi, nhưng thực ra vẫn độc thân từ trong bụng mẹ. Tuy nhiên, chuyện này cậu chưa từng nói với ai. Cậu có một loại "sức đề kháng" với chuyện tình cảm, nói ra có chút khó mở lời.
Vừa trò chuyện, tay Ôn Xuyên vẫn không ngừng. Lòng trắng trứng được chia làm ba lần thêm đường, đánh bông đến khi có những chóp cong nhỏ, trắng muốt và sánh đặc hòa quyện với hỗn hợp kem, trông giống như kem tươi hấp dẫn.
Bánh kem nướng xong được đặt chồng lên lớp phô mai, bao quanh bởi khuôn mousse. Bề mặt rải vụn chanh, điểm xuyết lá bạc hà xanh tươi, rồi được bày vào tủ trưng bày.
Mọi thứ đều rất thuận lợi. Xong xuôi, Ôn Xuyên lặng lẽ vươn vai. Mỗi ngày đều có định lượng tồn kho, chỉ chờ bán hết tất cả bánh kem là tan ca.
Đáng tiếc, ông trời không chiều lòng người. Khoảng hơn bốn giờ chiều, tiệm xảy ra một chút rắc rối nhỏ.
Cô nhân viên nhanh nhẹn nói với cậu rằng có người đã gọi món Bassque khoai môn việt quất trước đó.
Ôn Xuyên rất kỳ lạ: "Cô không nói với họ là đã bán hết rồi à?"
Tiệm bánh ngọt đều làm bánh tươi và bán ngay, các món bán chạy hết nhanh là bình thường, không có chuyện hết hàng mà không bổ sung. Cô nhân viên nhanh nhẹn nói: "Tôi đã xin lỗi khách rồi, nhưng khách nói chính là vì món ngọt này mà đến, giờ không có, phải đánh giá không tốt cho cửa tiệm."
Hả?
Logic ở đâu ra vậy?
Ôn Xuyên bị vị khách này làm cho có chút ngớ người. Nhưng cũng may, mấy năm nay gặp đủ loại khách hàng kỳ quặc, cậu đã được mài giũa đến chai sạn. Nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, cậu nói: "Để tôi ra xem."
Bước qua quầy trưng bày bằng kính, cậu tìm thấy vị khách kia. Hai người đàn ông ngồi cạnh bàn tròn, người đối diện cậu ăn mặc lòe loẹt, người quay lưng lại mặc vest phẳng phiu. Ôn Xuyên liếc mắt một cái liền xác định vị khách ngồi đối diện mình.
Ăn mặc phô trương, lông mày sắc sảo, vừa nhìn đã biết là kẻ không dễ chọc.
Cậu đi tới, nói: "Xin lỗi anh, có phải anh đã gọi món Bassque khoai môn việt quất không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!