"Đội trưởng Trì, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!"
Trì Nguyễn Phàm mở mắt tỉnh dậy trong cơn đau đầu như búa bổ. Đập vào mắt anh chính là khuôn mặt trẻ trung hơn hẳn của Triều Dương.
"Sao cậu lại ở nhà tôi?" Trì Nguyễn Phàm vừa đỡ lấy cái đầu hãy còn đang đau nhức vừa nhìn quanh.
Không thấy Cẩm Trúc đâu, trong tầm mắt chỉ thấy ga giường và chăn trắng toát.
Đây cũng không phải nhà anh, mà là...
Ánh mắt Trì Nguyễn Phàm men theo cây giá kim loại bên cạnh giường, nhìn thấy bình truyền dịch đang treo, đầu kia nối thẳng vào tay mình.
Là bệnh viện.
Thấy vẻ băn khoăn của Trì Nguyễn Phàm, Triều Dương vội vàng giải thích:
"Đội trưởng Trì, anh không nhớ sao? Sau khi giành giải vô địch xong, anh đã tuyên bố giải nghệ. Cẩm Trúc đưa anh đến bệnh viện tái khám, giữa đường hai người gặp tai nạn xe."
"Tai nạn xe..."
Cả hai kiếp cộng lại, anh cũng chỉ trải qua một vụ tai nạn. Nhờ có vụ tai nạn đó, anh đã được sống lại, được gia nhập đội Triều Ca, và từ một người bạn thân thiết với Cẩm Trúc, hai người đã trở thành người yêu.
Sao anh có thể quên được?
Nhưng đó là chuyện của rất lâu về trước rồi.
Anh và Cẩm Trúc đã rời khỏi ánh đèn sân khấu, giải đấu cũng đã là thế giới của thế hệ mới.
Chẳng lẽ...
Anh lại trở về thế giới ban đầu sao?
Nghĩ đến đây, Trì Nguyễn Phàm đột ngột ngồi bật dậy, quay đầu sang hỏi Triều Dương:
"Cẩm Trúc đâu? Cậu ấy thế nào rồi?"
Anh và Cẩm Trúc ở trên cùng một chiếc xe.
Anh vẫn còn lờ mờ nhớ, lúc ánh đèn pha trắng chói lòa bao trùm tất cả, có một cánh tay đã vươn tới, cố gắng che chắn cho anh.
Nếu ngay cả anh còn bất tỉnh phải nhập viện, vậy thì Cẩm Trúc...
"Cẩm Trúc không sao cả, anh ấy đã túc trực bên anh suốt đêm. Chị em vừa khuyên mãi anh ấy mới đi ăn chút gì đó." Triều Dương nâng đầu giường lên, để Trì Nguyễn Phàm có thể dựa vào.
Trì Nguyễn Phàm cảm thấy yên tâm hơn một chút, rồi hỏi tiếp: "Cậu ấy có bị thương không?"
"Không hề bị thương."
Triều Dương cảm thán: "Một chiếc xe tải lớn như vậy đâm sầm tới, thế mà cả hai người đều không hề hấn gì. Đúng là một phép màu, có lẽ đây là ưu thế của chiếc siêu xe mà em mua không nổi."
Cạch! Tiếng cửa mở vang lên.
Trì Nguyễn Phàm nhìn ra, thấy Cẩm Trúc đang xách một túi lớn đứng sững ở cửa, ngơ ngác nhìn vào phòng.
Trì Nguyễn Phàm theo phản xạ nở một nụ cười trấn an: "Đến rồi à?"
Anh không rời mắt khỏi Cẩm Trúc, cẩn thận quan sát từ trên xuống dưới. Khi thấy Cẩm Trúc không có bất kỳ dấu hiệu bị thương nào, anh mới hoàn toàn yên lòng và mỉm cười nói: "Mua gì thế? Một túi lớn vậy?"
Lúc này, Cẩm Trúc mới nhớ đến thứ đang xách trên tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!