Vương Nhất Bác sau khi nhìn Tiêu Chiến ngồi ôm mèo nhỏ gào khóc thì chán ghét đưa tên tiểu tình nhân rời đi. Hắn quả thực là bị anh làm cho khó chịu ngột ngạt, vốn không tính trở về nhà nữa vì không muốn đối diện với anh. Thế nhưng trưa hôm đó không hiểu ma xui quỷ khiến hay lương tâm trỗi dậy mà hắn trở về nhà, thôi, dù sao cũng phải trở về chia tay cho dứt khoát, ở đây còn có người đợi hắn.
Về đến nhà thấy cửa không khóa, mọi thứ như hôm qua lúc hắn đi không có gì thay đổi. Hắn vốn định vào nhà nói chuyện rõ ràng với anh rồi đi tiện dọn đồ đi luôn, hắn cũng không muốn ở lại đây nữa. Căn nhà này để lại cho anh cũng được, coi như là không nợ nần gì nhau. Vào đến nhà không thấy Tiêu Chiến, trong phòng ngủ cũng không thấy đâu. Hắn mở cửa phòng tranh, thấy bóng dáng anh ngồi lạnh lẽo ở đó đáy lòng lại dấy lên chút cảm giác tội lỗi, trời lạnh như vậy mà anh ta lại ăn mặc mỏng manh như thế ngồi ở đây, bị ngốc sao.
Hắn tới lay lay vai anh
"Tiêu Chiến"
Không phản ứng
"Tiêu Chiến, Tiêu Chiến…"
Không có phản ứng gì, hắn khó chịu, chút cảm giác tội lỗi lúc nãy cũng bay sạch không còn gì. Lại lay mạnh vai anh thêm cái nữa
"Tiêu Chiến, anh lại tính giở trò gì?"
Im lặng, im lặng đến đáng sợ, anh vẫn ngồi ở đó, nhưng một tiếng động nhỏ cũng không hề phát ra. Lúc này hắn mới đi qua nhìn mặt anh, đôi môi trắng bệch không còn chút sức sống, cả người tím tái, cầm vào đôi tay thì lạnh ngắt. Vương Nhất Bác hoảng hồn, tim như đập lỡ đi một nhịp, lại một lần nữa lay gọi anh.
Nhưng vô ích thôi, anh sẽ mãi mãi chẳng nhìn em nữa đâu Vương Nhất Bác.
Hắn bế thốc anh chạy ra ngoài, lái xe đưa anh đến bệnh viện, nhưng bác sĩ thông báo rằng anh đã tử vong nhiều giờ trước.
Lần đầu tiên trong đời, Vương Nhất Bác có cảm giác tội lỗi đến vậy, vừa đau lòng vừa hối hận. Hắn cho dù có chán ghét anh cũng không mong anh đi đến kết cục này chút nào. Không phải anh chỉ cần bỏ đi là được rồi sao, không thì anh cứ đánh cứ chửi em đây này, sao lại chọn cái cách ngu ngốc như thế, đúng là ngu ngốc. Anh nghĩ anh làm vậy thì em sẽ thương xót anh sao, sẽ quay lại với anh sao?
Tiêu Chiến ơi là Tiêu Chiến…
Ngày Vương Nhất Bác đưa lại anh về Trùng Khánh, ba mẹ Tiêu khóc cạn cả nước mắt. Mẹ Tiêu hết sức chửi mắng hắn
"Không phải nói là sẽ chăm sóc cho Tiểu Tán nhà ta hay sao, không phải đã nói là sẽ bảo hộ nó cả đời hay sao? Sao bây giờ lại để chuyện này xảy ra? Sao lại đối xử với con trai ta như vậy"
"Cậu nói đi, cậu mau giải thích cho ta đi chứ, Tiểu Tán bất chấp bọn ta phản đối mà đi theo cậu, thế mà bây giờ cậu đưa nó về là cái dạng gì đây, mau trả lại con trai ta cho ta"
Vương Nhất Bác đứng đó nghe hết những lời mắng chửi của mẹ Tiêu cho đến khi bà kiệt sức mà ngất đi. Cha anh thì vừa giận giữ vừa lo cho sức khỏe của bà vừa nhìn Vương Nhất Bác bằng ánh mặt lạnh lùng, còn có một nỗi thù hận. Hắn thắp cho anh ba nén nhang rồi rời đi. Không rơi một giọt nước mắt.
Những ngày sau Vương Nhất Bác vẫn đi làm đều đặn, ăn cơm đủ ngày ba bữa. Hắn không trở về nhà, ngôi nhà của anh và hắn, cũng không đi tìm tên tiểu tình nhân kia. Dạo này công ty hắn gặp khó khăn không nhỏ, bị người ta chèn ép, anh trai hắn lại bị người ta lừa số tiền lớn, công ty trên bờ vực phá sản. Hắn cũng nhân cơ hội này lao đầu vào công việc để quên đi cảm giác tội lỗi của bản thân.
Cho đến hơn hai tháng sau, hắn dựa vào quan hệ quen biết cùng với đầu óc nhanh nhạy đem công ty cứu về, công việc lúc này coi như mới được giải quyết ổn thỏa. Hắn mới nhớ ra mình lâu rồi chưa có gặp tiểu tình nhân, mà tên ấy cũng không chủ động tới tìm hắn. Kì thực là tên kia có đến, chỉ là hắn bận rộn quá không có để ý đến người ta thôi. Hôm ấy Vương Nhất Bác đặc biệt chủ động đi tới nhà tên kia.
Haha, ông trời thật biết trêu ngươi người khác mà, trước mắt hắn tên kia đang nằm dưới thân người khác mà rên rỉ. Vương Nhất Bác ánh mắt như phun ra lửa nhìn người kia. Mà tên kia lại cười nhìn hắn khiêu khích
"Sao hả Vương thiếu gia, có muốn chơi chung không? À mà sắp không còn là thiếu gia nữa rồi nhỉ, công ty cũng phải phá sản rồi cơ mà"
Vương Nhất Bác tận lực kìm chế cảm giác muốn giết người. Cố lắm mới nói ra được một câu
"Tại sao lại phản bội tôi?"
"A, phản bội sao? Tôi trước giờ có yêu anh đâu mà gọi là phản bội được chứ? Haha"
Vương Nhất Bác tức giận, muốn rời đi lại nghe sau lưng có tiếng cười nhạo
"Ha.. Chỉ đáng thương cho Tiêu Chiến.."
Vương Nhất Bác quay lại, lúc này mới để ý đến người còn lại, đây chẳng phải là giám đốc công ty của Tiêu Chiến hay sao, hắn ở đây, chuyện này là sao???
"Hahaa, Vương Nhất Bác, mày đúng là thằng ngu, chỉ có mấy tấm hình mà cũng không phân biệt được thật giả, bao lâu nay còn tin là hình thật nha"
"Mày nói gì? Hình là mày gửi?"
"A, Vương thiếu gia thật ngây thơ nha, ngủ với tôi bao nhiêu lần còn không nhận ra thân hình người trong hình là tôi sao? Anh nói yêu tôi có thật không thế"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!