Chương 7: Nghỉ tết

Noel qua đi, mùa xuân đến. Năm nay Tiêu Chiến được nghỉ Tết những 7 ngày. Anh liền vui vẻ chuẩn bị đồ về quê thăm cha mẹ. Kiếp trước anh đã bất hiếu thế nào cơ chứ, vì một người không ra gì mà đi cãi lại cha mẹ mình. Để rồi cuối cùng mất tất cả, không biết lúc anh ra đi cha mẹ anh đã buồn biết bao nhiêu. Vì vậy, trời cho anh làm lại, cũng cho anh một lần nữa có cơ hội mà trả hiếu cho mẹ cha.

Mùa Xuân ở Trùng Khánh thật khác biệt. Không lạnh không nóng. Tiết trời mát mẻ và trong lành. Vừa đặt chân xuống sân bay, Tiêu Chiến tham lam hít đầy một phổi không khí quê nhà. Đã bao lâu rồi anh chưa về nhà, cũng đã bao lâu rồi chưa được ăn món mẹ nấu. Thật là đáng mong chờ. Tiêu Chiến nhanh chân bắt một chiếc taxi về nhà, anh không nên lãng phí bất cứ một giây phút nào của những ngày nghỉ quý giá này.

Tiêu Chiến tay xách nách mang lôi lôi kéo kéo rất nhiều túi lớn túi nhỏ. Nói ra thì thật buồn cười, có ai như Tiêu Chiến không cơ chứ. Về thăm quê là lại tất bật chạy đi mua biết bao nhiêu là quà cáp, nào là cho ông bà, cho bố mẹ, còn có cho họ hàng nữa. Thế nhưng lại chẳng sắm sửa bất cứ thứ gì cho mình.

" Ba me, con trai yêu của  hai người đã về rồi đây"

Vừa vào đến cổng anh đã hét to, anh rất thích không khí ấm áp của gia đình. Thích được mẹ ôm vào lòng cho anh làm nũng. Tiêu Chiến ra ngoài là người trưởng thành, nhưng trở về vòng tay của cha mẹ anh cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi. Ba mẹ Tiêu đang dọn dẹp nhà cửa, nghe thấy tiếng của anh thì vội bỏ hết lại chạy ra đón.

" Tiểu Tán đã về rồi sao, mau mau vào nhà, có mệt lắm không con, con về là được rồi sao còn đem nhiều đồ đạc làm gì?"

Tiêu Chiến cười ngọt ngào, cũng thật chân thành và lấp lánh cảm giác trẻ con. Đã bao lâu rồi anh không còn được cười như vậy nữa. Mẹ cũng thật là, lúc nào cũng hấp tấp lo lắng cho anh như thế. Thật ấm áp. Ba Tiêu ra sau lại giúp anh xách đồ, vỗ vỗ vào vai anh cười hiền từ.

"Chúng ta mau vào nhà thôi, con trai mới về mà bà bắt nó đứng ngoài cửa mãi sao"

Nãy giờ mải nói chuyện với ba mẹ, Tiêu Chiến còn không để ý trong nhà đã xuất hiện thêm một người, mà khi nhìn thấy người này, anh như chết trân đứng tại chỗ. Mẹ Tiêu nhìn anh lại nhìn qua phía đối diện nói

"Quên chưa giới thiệu cho con đây là A Bác, cậu ấy sẽ ở nhà chúng ta chơi mấy hôm"

"A Bác đây là con trai ta, hai đứa mau chào hỏi đi"

Tiêu Chiến vẫn đứng im bất động. Mặc kệ hắn vẫn đang cười đưa tay về phía anh.

"A, hai đứa biết nhau sao? Vậy càng tốt a, đã thân lại thêm thân"

Tiêu Chiến quay qua khó hiểu nhìn mẹ mình chờ một lời giải thích.

"Tiểu Tán à, con ngạc nhiên như vậy làm gì chứ? Mau đi tắm rửa thay đồ rồi rồi lát nữa ăn cơm mẹ sẽ kể con nghe"

Thế là anh quay người đi thẳng lên lầu, cũng không thèm để tâm đến Vương Nhất Bác nữa. Vương Nhất Bác thu tay lại, cũng không có vẻ gì là xấu hổ.

"Anh đi lại cũng mệt rồi, đi ngơi đi"

Xong lại tiếp tục quay qua vui vẻ trò chuyện với ba mẹ Tiêu, còn phụ dọn dẹp mà nấu nướng, không khác gì một người con trai trong nhà.

Đến bữa cơm, không khí có vẻ ngột ngạt, Tiêu Chiến một bên ngồi im lặng, mà Vương Nhất Bác với cha mẹ anh lại nói chuyện đặc biệt vui vẻ.

"Tiểu Tán con còn mệt sao? Sao lại yên lặng vậy? Đây, mau ăn thử món này đi, nếm thử một chút tay nghề của A Bác xem."

Nói đoạn gắp vào chén anh một cái đùi gà nhỏ, xung quanh là nước sốt vàng đỏ trông thật đẹp mắt.

"Ăn thử đi con, tay nghề của tiểu Bác thật không chê được đâu, cậu ấy nấu món Trùng Khánh ngon lắm đấy."

Ba Tiêu cũng ngồi một bên phụ họa.

"Ba mẹ mau giải thích cho con có chuyện gì?"

"À, tiểu Bác ấy hả? Cậu ấy trước đây có chút va chạm nhẹ với cha con, sau khi giải quyết cũng không còn gì nữa, nhưng cậu ấy lại áy náy nên vẫn hay đến đây thăm cha mẹ, phụ giúp chút việc vặt trong lúc con không có nhà thôi. Cũng được gần một năm rồi đây"

"Ba mẹ thật là, sao có thể để cho người khác tự ý vào nhà mình như vậy chứ? Lại còn là người gây tại nạn cho ba nữa. Lỡ như gặp phải lừa đảo hay loại người không ra gì thì phải làm sao đây?"

Tiêu Chiến nhịn không được mà có hơi nặng lời

Mẹ Tiêu đang cười vui vẻ lại có chút bất ngờ. Tiểu Tán của bà không phải trước giờ vẫn rất hiếu khách cũng cư xử rất lễ phép hay sao. Nay sao lại ngay trước mặt khách mà nói như thế này. Bà cười giả lả

"Tiểu Tán à con bình tĩnh đi, con xem A Bác đâu phải người xấu, thằng bé ngoan ngoãn lại lễ phép, chưa kể còn giúp ba mẹ rất nhiều chuyện mà có đòi hỏi cái gì đâu"

"Ba mẹ à, ba mẹ không biết trên đời này nhiều người giả tạo như thế nào đâu, trước mặt thể hiện ra như thế nhưng sau lưng lại đâm cho một đao không biết chừng. Ba mẹ cho người ta vào nhà có biết hắn là ai, làm nghề gì, nhà ở đâu không? Có biết gì về người ta không mà lại tin tưởng người ta như thế".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!