Tiêu Chiến lại lần nữa giật mình tỉnh giấc… Kể từ cái ngày gặp lại Vương Nhất Bác tại đoàn phim, giấc mơ về kiếp trước của anh lại dài hơn, không còn là những hình ảnh của đêm hôm đó nữa. Có đôi khi anh lại nằm mơ thấy anh và hắn cười đùa vui vẻ, có đôi khi là hình ảnh lúc hắn cưng chiều sủng nịch anh.. Nhưng tất cả những điều này đối với Tiêu Chiến là đau khổ, là uất ức, là tổn thương và những lừa dối hắn đã gây ra cho anh suốt bao năm. Anh không nhịn được lại thầm mắng trong lòng.
Mày đúng là điên rồi Tiêu Chiến, tại sao lại cứ phải mơ thấy hắn như vậy…
Hôm nay như cũ Tiêu Chiến đến phim trường quay phim, nhưng vừa đến nơi, một nhân viên của đoàn phim đã kêu anh vào họp gấp. Trong phòng có đạo diễn, biên kịch, tổng biên tập và đặc biệt Vương Nhất Bác đang ngồi đó, ánh mắt như lửa dán lên người anh. Đây là lần đầu tiên anh vô tình nhìn thẳng vô mắt hắn, chỉ cảm thấy ánh mắt thiêu đốt đó như là khiêu khích cũng như là chán ghét. Anh tự hỏi kiếp này mình đã làm gì đắc tội với hắn đâu?
Mà cũng mặc kệ, anh bây giờ phải sống tốt cho bản thân, không cần để ý đến hắn.
Anh nhanh nhẹn lại chào hỏi mọi người rồi ngồi xuống ghế.
"Cậu đã đọc báo sáng nay chưa Chiến Chiến"
Ở trường quay đạo diễn Trần thường gọi anh như thế, ông rất quý anh, vì anh diễn xuất tốt, cũng có thể là vì anh tính cách tốt, hòa nhã thân thiện có gia giáo.
"Đây cậu xem đi"
Tiêu Chiến nhanh nhẹn đón lấy điện thoại từ chỗ đạo diễn Trần. Nhàn nhạt nhìn điện thoại, Tiêu Chiến không có biểu hiện gì quá lớn, nhưng trong lòng đã lên 7749 từ chửi mắng. Rốt cuộc anh đã tạo nghiệt gì mà cuộc đời anh không thể không dính đến Vương Nhất Bác cơ chứ.
Trên màn hình điện thoại là dòng chữ to in đậm "NAM CHỦ VÀ NAM THỨ CỦA ĐOÀN PHIM "GẶP GỠ" BẤT HÒA" và vô số những bài báo khác nữa. Nào là mắng Tiêu Chiến mới nhận vai nam chủ đã lên mặt, mắng đoàn phim cố tình tạo nhiệt, lại còn bao nhiêu bình luận mong đoàn phim flop, mắng chửi Tiêu Chiến Vương Nhất Bác…
Đạo diễn Trần khó xử nhìn Tiêu Chiến, ông biết là Tiêu Chiến rất ngại tiếp xúc với Vương Nhất Bác, chỉ là ông không biết lí do vì sao.
"Tiêu Chiến này" Dương Tổng biên tập bất ngờ lên tiếng "Phía trên đã yêu cầu xuống nhanh chóng giải quyết chuyện này. Cũng không có gì cả, chỉ là đoàn phim đã sắp xếp cho 2 cậu đi ăn chung một bữa cơm, cũng thuận tiện gia tăng tình cảm cho 2 cậu. Tôi không biết giữa hai cậu có chuyện gì, nhưng hi vọng cậu cố gắng hợp tác"
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Tiêu Chiến hiểu chuyện này, anh cũng không muốn vì mình mà khiến người khác khó xử, liền nhận lời. Mặc dù rất chán ghét Vương Nhất Bác, nhưng cũng chỉ là diễn trò ăn một bữa cơm, anh còn phải sợ sao.
"Haiz… thật khó mới có thể đi ăn với Tiêu lão sư nha"
"Tiêu lão sư thích ăn cay đúng không? Vậy chúng ta ăn lẩu cay nha"
Vương Nhất Bác gọi một bàn toàn những món cay nóng, đúng là toàn những món Tiêu Chiến thích ăn nhất. Hắn còn cẩn thận gọi thêm 2 bát súp, bảo Tiêu Chiến ăn lót dạ trước khi ăn cay, sợ anh bị đau dạ dày. Tiêu Chiến nãy giờ vẫn một mực ngồi im không nói chuyện, nhưng trong lòng thì không ngừng dậy sóng. Vương Nhất Bác tại sao lại biết sở thích của anh, tại sao lại tỏ ra ân cần chăm sóc như thế chứ.
Vương Nhất Bác này tựa như là Cún con, đúng, thời điểm kiếp trước lúc hai người còn mặn nồng, anh đã gọi hắn là cún con.
Mặc dù nghi ngờ là vậy, nhưng anh cũng không muốn thăm dò hắn làm gì. Một người như hắn, muốn biết gì về người khác còn thiếu cách sao. Tốt nhất là hợp tác ăn cho nhanh bữa cơm này rồi về thôi.
"Mau ăn đi Tiêu lão sư, đồ ăn để nguội sẽ không ngon nữa"
Đúng rồi, phải ăn chứ. Anh đã tự hứa kiếp này phải nuông chiều bản thân, đồ ăn ngon bày đến trước mắt ngại gì mà không ăn. Từ ngày tỉnh giấc, Tiêu Chiến liền lao đầu vào công việc và tính toán cho tương lai, cũng chưa thật sự nghỉ ngơi, càng không nói gì đến đi ăn lẩu. Thế là Tiêu Chiến lại bắt đầu ăn hăng say, cũng không để tâm đến Vương Nhất Bác bên kia cố gắng bắt chuyện với anh như thế nào, lại càng không để ý đến ánh mắt sủng nịch, nụ cười ngọt ngào mà hắn dành cho anh.
Sau khi ăn xong, Tiêu Chiến tính rời đi, lại chợt nhớ ra không biết paparazi đoàn phim thuê chụp hình đã rời đi chưa, bèn ngồi lại nở một nụ cười giả lả, như có như không nói với Vương Nhất Bác
"Bữa này để tôi trả"
"Không sao để em trả, được mời Tiêu lão sư đi ăn là vinh dự của em"
"Tôi không muốn mắc nợ cậu"
Tiêu Chiến thẳng thừng, vẻ mặt có chút cứng nhắc, vội nói như sợ bị cướp lời. Đúng rồi, một chút dính dáng đến hắn anh đều không muốn. Nói xong liền đứng dậy ra quầy thanh toán. Cũng không nghe thấy tiếng rầu rĩ của Vương NHất Bác ở đằng sau
" Nhưng em mắc nợ anh, em muốn bù đắp cho anh, Chiến ca"
Từ sau hôm đi ăn với Vương Nhất Bác trở về, Tiêu Chiến cảm thấy rất lạ, lại suy nghĩ không ra. Rốt cuộc là tại sao mọi người lại quan tâm đến đoàn phim của anh vậy chứ, chỉ là đoàn phim mới khai máy không lâu, anh và nữ chủ cũng không tính là nổi tiếng. Vậy mà báo đài không ngừng đưa tin, thậm chí có lúc Tiêu Chiến còn cảm thấy mình đang bị theo dõi. Mà dạo này cảnh anh và Vương Nhất Bác quay chung cực kì nhiều, còn nhiều hơn cảnh của anh và nữ chính.
Có một số cảnh quay bị leak ra, làm trên weibo rần rần mấy ngày không thôi, còn có một bộ phận fan gán ghép anh với Vương Nhất Bác nữa. Tiêu Chiến không hiểu, anh thực sự không hiểu, tại sao anh càng né tránh thì lại càng phải tiếp xúc cơ chứ. Kiếp này mọi chuyện so với kiếp trước của anh không có gì thay đổi, mọi thứ vẫn diễn ra tự nhiên, ngoại trừ anh cố ý tránh Vương Nhất Bác. À, còn có Vương Nhất Bác tự dưng lại xuất hiện, cố ý chen vào cuộc sống của anh, hình như còn đang cố gắng theo đuổi anh…
Thời gian này ở đoàn phim mọi chuyện thật thuận lợi, nếu không có gì thay đổi thì qua Tết nguyên đán là có thể thuận lợi đóng máy rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!