Vương Nhất Bác gần đây đều cả ngày dính lấy Tiêu Chiến. Cảm giác muốn dính chặt lấy anh càng ngày càng lấp đầy hắn, bất cứ lúc nào hắn cũng chỉ muốn được ở bên anh, quãng thời gian vắng bóng anh quả thực quá dài khiến cho hắn luôn có cảm giác gần anh thế nào cũng không đủ.
Khoảng thời gian trước đây hai người dùng để chơi game hay đọc sách, nay lại toàn bộ được thay bằng ôm ấp thân mật. Hắn lúc nào cũng dán lên người anh, không cho anh làm bất cứ việc gì. Tiêu Chiến ban đầu còn ngượng ngùng, sau đó liền bỏ mặc hắn muốn làm gì thì làm, dù sao được hắn ôm trong lòng, anh cũng rất thoải mái.
Kẹo ngon thì ăn bao nhiêu cũng đều cảm thấy không đủ. Vương Nhất Bác chính là như vậy, thời gian hắn hôn anh ngày càng lâu, cũng ngày càng mạnh bạo, nhưng hôn bao nhiêu cũng đều cảm thấy không đủ thoả mãn bản thân.
Hôm nay Vương Nhất Bác phải đi tham dự tiệc của công ty đối tác, còn Tiêu Chiến thì ở nhà. Không phải anh không có lịch trình mà chính là phải huỷ vì hôm qua bị hắn vừa day vừa cắn lúc hôn khiến môi sưng đỏ, hơn nữa còn in hằn dấu răng rõ ràng. Anh vì không muốn bị bàn tán ra vào nên quyết định ở nhà luôn. Ở nhà một ngày trời đều rất vô vị, anh hết bấm điện thoại lại xem TV, chốc chốc lại ngó tới đồng hồ, không biết khi nào hắn mới trở về.
Mỗi ngày đều làm việc quên thời gian, về nhà lại cùng hắn quấn quýt, cho nên bây giờ có thời gian rảnh, anh đột nhiên không biết làm gì, chỉ biết ngồi một chỗ mà nhớ đến hắn.
Vương Nhất Bác không ở nhà, đột nhiên anh cảm giác căn nhà có vẻ trống trải. Hơn thế nữa nhìn quanh còn có vẻ rất hiu quạnh và u ám. Cố nén đi cảm giác rùng mình cùng tâm trạng bất an, anh siết chặt tay để mình không còn suy nghĩ lung tung. Vừa nghe có tiếng mở cửa vào nhà, anh liền vội vàng đứng bật dậy. Vương Nhất Bác vừa vào tới nhà liền nhào vào ôm Tiêu Chiến, nhẹ nhàng hôn lên má anh rồi thầm thì thổi hơi vào tai anh
"Chiến ca, nhớ anh quá."
Còn chưa có nghe thấy câu trả lời của Tiêu Chiến, hắn đã cúi xuống ngậm lấy môi anh mà liếm mút. Lưỡi hắn đem theo thoảng thoảng mùi thơm cùng chút dư vị cay nồng của rượu mà truyền qua cho anh, hai người môi lưỡi quấn quýt một hồi lâu mới tách ra, cả người anh đều lâng lâng, cảm giác không uống mà cũng say.
"Em mau đi tắm đi, để anh chuẩn bị quần áo cho"
Vương Nhất Bác vùi đầu vào hõm cổ của anh mà hít hà, còn liên tục ngọ nguậy làm những lọn tóc cứ thế mà cọ cho Tiêu Chiến một trận ngứa ngáy.
"Em không muốn."
"Vậy ăn cơm nhé, đợi một chút anh nấu canh giải rượu cho em."
"Chiến ca, em chỉ uống một chút, không say."
"Không say mà nũng nịu như vậy sao?"
"Em say anh."
Hắn nói xong lại cúi xuống hôn anh, chính là tận dụng mọi phút giây chỉ để được gần gũi với anh. Xa cách lâu ngày như vậy, hắn phải bù đắp cho những tháng ngày thiếu thốn của mình.
"Chiến ca, em còn muốn nhiều hơn nữa, có được không?"
Hắn vừa hỏi, anh đã biết ngay là hắn muốn gì. Vốn chuyện này ngay từ ngày hôm đó anh đã nghĩ tới, cũng đã chuẩn bị tinh thần thật kĩ. Tuy nhiên hắn không đòi hỏi, bản thân anh cũng ngại chủ động. Bây giờ hắn đã lên tiếng, anh cũng không có lí do gì mà từ chối, chỉ từ tốn gật đầu một cái, cả người cũng đều nóng lên.
Nhận được tín hiệu đèn xanh từ anh, Vương Nhất Bác cũng không nói gì nữa, bắt đầu chuyên tâm mà làm việc. Một mạch ôm anh đem vào phòng ngủ, gấp gáp hết hôn môi rồi lại hôn tới cổ. Bàn tay hắn cũng không an phận bắt đầu cởi từng cúc áo ngủ của anh. Cho đến khi chiếc cúc cuối cùng được giải phóng, hắn mới cúi xuống mà ngậm lấy đầu nhũ tiêm hồng hồng đang ngẩng cao đầu mà đòi hỏi được chăm sóc. Tiêu Chiến như được truyền qua một luồng điện, khoái cảm dâng lên khiến cho đầu óc tê dại.
Cả người anh đều phiếm hồng không biết vì ngại hay vì kích thích. Đôi tay ban đầu cảm thấy thừa thãi không biết làm gì bây giờ cũng bắt đầu lần mò vào trong áo sơ mi của hắn mà vuốt ve.
Vương Nhất Bác như được anh tiếp thêm sức mạnh, động tác ngày càng nhanh hơn cũng càng điêu luyện hơn khiến cho Tiêu Chiến một trận thở dốc.
Khi chuẩn bị làm đến bước tiếp theo, hắn chuyển qua gặm cắn lỗ tai anh, bàn tay bắt đầu chuyển xuống phía dưới mà vuốt ve. Nháy mắt, khuôn mặt của Vương Nhất Bác đã hoàn toàn bị hương vị của tình dục xâm chiếm. Hắn dùng khuôn mặt ấy, nhìn Tiêu Chiến nói
"Em yêu anh"
Hắn lại cúi xuống tiếp tục hôn anh, cho đến khi cảm nhận được anh không đáp lại nụ hôn của hắn, toàn bộ động tác cứ thế mà ngưng lại. Hắn bây giờ mới nhìn đến sắc mặt của anh, không nhìn thấy vẻ mặt phiếm hồng như lúc nãy nữa, cả người anh bây giờ đều tái nhợt. Tiêu Chiến cũng không để ý đến vẻ thất thần của hắn, anh nhẹ nhàng đẩy hắn qua một bên, chính mình cũng không nhìn thẳng vào mắt hắn mà hỏi
"Vương Nhất Bác, làm tình với ai em cũng tỏ tình như vậy à?"
"Chiến ca, em không..."
Hắn không giải thích được, đơn giản vì điều đó hình như đúng rồi. Tiêu Chiến đã nhìn thấy những điều đó, dù là chuyện xưa cũ đi chăng nữa, nó cũng là bóng ma trong lòng anh.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Thật ra nếu năm đó hắn có thể tỉnh táo hơn, có thể phân biệt được thật giả đúng sai, hắn cũng sẽ không làm ra chuyện sai lầm. Nếu lúc hắn cố tình thả tin tức mình ngoại tình ra để thử anh, anh lúc đó mà ghen tuông trách mắng hắn, hắn sẽ có cơ hội quay đầu. Nhưng anh hết lần này đến lần khác im lặng chịu đựng hắn dày vò anh, để cho hắn tưởng rằng anh có tật giật mình.
Cứ thế sai lại càng thêm sai, bây giờ dù có nói thế nào thì hắn vẫn là người có tội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!