Chương 32: Phiên ngoại - Bóng ma tâm lý (1)

Thời gian thấm thoắt trôi qua được nửa năm, cũng là nửa năm Tiêu Chiến chuyển về sống chung cùng Vương Nhất Bác. Anh vốn dĩ cũng không muốn quay trở lại nơi này, căn nhà chứa quá nhiều ký ức đau khổ. Nhưng đứng trước sự chân thành của hắn, anh lại bị làm cho cảm động.

Một lần tình cờ cùng hắn về nhà, cũng là một lần không có sự trở ra nữa. Ngôi nhà ấy, vẫn như trong ký ức của anh, trong giấc mơ đau khổ hằng đêm của anh. Chỉ là hiện tại, vẫn còn một nửa thiếu sót, chính là khuyết thiếu hơi ấm của anh, đồ đạc của anh. Vật dụng trong nhà hắn chỉ dùng có một bên, bên còn lại luôn luôn dành chỗ trống cho anh. Ngay cả phòng ngủ cũng chất đầy gấu bông hải miên bảo bảo, tuy nhiên nhìn căn phòng lại giống như thiếu hơi người, còn có chút âm u.

Cuối cùng là phòng tranh, là nơi anh trút đi hơi thở cuối cùng. Căn phòng vẫn bài trí như cũ, vẫn một chiếc ghế và đầy đủ dụng cụ vẽ kế bên. Phía trên tường vẫn treo đầy tranh, nhưng hình như tất cả chúng đều mới vẽ có một nửa, và nhân vật trong những bức tranh đó, có lẽ là anh.

Tiêu Chiến đứng chết trân nhìn những bức tranh đầy màu sắc vẽ về mình, chỉ đến khi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Vương Nhất Bác truyền qua, anh mới mở miệng hỏi hắn.

"Nhất Bác, em biết vẽ tranh sao?"

"Không biết có thể học. Chiến ca, những bức tranh này còn chờ anh đến để hoàn thành đây. Anh lại một lần nữa vẽ em vào cuộc đời của anh nhé."

Hắn ngừng một chút rồi lại nhìn anh nói tiếp

"Về nhà cùng em nhé."

Thế là hai người lại một lần nữa về chung một nhà. Cuộc sống như thế lại một lần nữa tiếp diễn. Mỗi ngày Vương Nhất Bác đi làm đều cố gắng trở về sớm nhất có thể, sau đó sẽ nấu cơm chờ đợi Tiêu Chiến trở về. Nếu không vì tính chất công việc của hai người, hắn nhất định sẽ đảm nhiệm luôn việc đưa đón anh đi làm mỗi ngày. Nhưng điều này không thể được, nên hắn chỉ còn cách chờ đợi anh mà thôi.

Tiêu Chiến sống trong sự yêu thương bảo bọc vô hạn của Vương Nhất Bác, mỗi ngày đặt lưng nằm xuống đều ngay lập tức có thể ngủ ngon.  Thế nhưng hôm nay anh thật sự không thể nào chợp mắt nổi. Có quá nhiều thứ khiến cho anh phải suy nghĩ. Anh đã mải mê trong tình yêu mà quên mất đi sự quan trọng trong công việc. Quản lí Hạ đã nhiều lần nhắc nhở anh, nhưng anh vẫn luôn trì hoãn, từ khi nhận giải Ảnh đế đến nay cũng không có nhận thêm bộ phim nào khác. Anh không muốn làm cho Nhất Bác phải ghen, bởi lẽ quay phim sẽ phải tiếp xúc thân mật cùng người khác. Nhưng anh cũng không muốn phụ lại sự kì vọng của người hâm mộ, không muốn khiến những người yêu thích anh phải thất vọng. Kịch bản lần này tìm đến anh rất tốt, chỉ có điều nhập đoàn quay phim thì sẽ phải rời xa Nhất Bác, mà anh một chút cũng không nỡ.

Trằn trọc hết cả một buổi, thế nhưng anh vẫn nằm an tĩnh một chỗ, chỉ sợ mình lộn xộn sẽ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của người kế bên. Thế nhưng hắn thật sự cũng chưa có ngủ, Tiêu Chiến cảm giác Vương Nhất Bác khẽ cựa mình, anh cố gắng hít thở đều, vờ như mình đã ngủ say. Cảm nhận được hơi thở của hắn càng lúc càng gần, toàn thân Tiêu Chiến đều trở nên gấp gáp.

Nhắm mắt lại thì mọi giác quan sẽ trở nên nhạy cảm hơn, Vương Nhất Bác khẽ khàng đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ, rất nhẹ, nếu không phải bây giờ anh còn tỉnh, hẳn là sẽ không cảm nhận được. Tiêu Chiến như chết trân đón lấy nụ hôn của hắn, nụ hôn nhẹ nhàng nhưng kéo dài rất lâu. Cho đến khi hắn rời ra, vùi đầu vào cổ anh, ôm lấy cánh tay anh tiếp tục ngủ, anh mới dần dần lấy lại tâm hồn đã bay xa.

Cảm giác của anh lúc này hoàn toàn trống rỗng. Anh bắt đầu hoài nghi rốt cuộc thời gian qua anh đã làm gì, sống cùng hắn như vậy hắn có hạnh phúc hay không. Hai người trưởng thành ở bên nhau, nhưng tình yêu so với học sinh tiểu học còn trong sáng hơn, ngay cả một nụ hôn còn không có, chỉ còn lại những cái nắm tay vụn vặt hay một vài lần vô thức tựa sát vào nhau.

Anh còn không thể cho hắn đặc quyền của một người bạn trai nên có, để cho hắn chỉ có thể nhân lúc anh ngủ say, lén trộm một chút ngọt ngào cho riêng mình.

Trước đây, không phải hai người không từng cố gắng. Nhưng cơ thể anh đối với những hành động thân mật quá mức sẽ trở nên bài xích. Cũng chỉ vì vết thương tâm lí tưởng như đã lành lại ùa về khi anh nhìn thấy hắn cùng Phương Trạch, lại càng nặg hơn khi anh trải qua cái hôn ghê tởm với Mạnh Quân, tất cả những điều đó khiến anh trở nên sợ hãi và thu mình lại.

Anh rất yêu Vương Nhất Bác, anh cũng hiểu được cái ham muốn gần gũi người mình yêu nó mãnh liệt đến mức nào. Thế nhưng sự sợ hãi đã lấn át đi cái ham muốn của anh. Anh vô tư sống trong sự yêu thương của hắn, anh cho rằng điều đó thật sự hạnh phúc, chỉ cần bên nhau là đủ, còn những chuyện thân mật hơn, thiếu một chút cũng không sao. Nhưng mà anh làm như vậy sẽ bất công với hắn. Hắn chưa một lần đòi hỏi ở anh bất cứ điều gì, chỉ ân cần quan tâm chăm sóc anh.

Anh cũng hiển nhiên đón nhận những điều đó mà chưa một lần mạnh mẽ thử bước qua rào cản tâm lí này. Hắn hiểu cho anh, lo sợ anh sẽ không thoải mái, nên cho dù muốn dùng những nụ hôn hay những cái ôm để biểu đạt ra tình yêu mình dành cho anh cũng không thể.

Mải mê suy nghĩ cùng tự trách bản thân, có lẽ Nhất Bác cũng đã ngủ say, anh vòng tay còn lại ôm lấy hắn mà vỗ về. Anh sẽ một lần nữa phải cố gắng mạnh mẽ lên, vượt qua cái bóng ma tâm lí cứ mãi giam cầm anh lại. Nụ hôn ban nãy anh còn cảm nhận được dư vị ngọt ngào của nó, không hề khó chịu một chút nào. Có lẽ chuyện này không quá khó. Chỉ là anh quá sợ hãi mà thôi.

Trằn trọc cho đến gần sáng, Tiêu Chiến quyết định thức dậy thật sớm để đi chợ, chuẩn bị bữa sáng cho Nhất Bác. Mọi ngày đều là hắn dậy sớm làm cho anh, thế nên hôm nay anh sẽ cho hắn một bất ngờ nho nhỏ, khởi đầu cho sự cố gắng chiến đấu vì tình yêu của anh. Vui vẻ với suy nghĩ của mình, Tiêu Chiến nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, tặng cho hắn một nụ hôn nhẹ trên má rồi rời giường.

Đi chợ sớm đồ ăn tươi ngon, cũng không lo sợ bị quá nhiều fan hâm mộ bắt gặp. Gần bên khu nhà anh đang ở, có một khu chợ nhỏ, ngày xưa anh cũng là khách hàng thường xuyên ở nơi đây. Anh trở về nhà với túi lớn túi nhỏ trên tay, thế nhưng vừa trở vào nhà, cảnh tượng hiện lên khiến anh vô cùng kinh hãi.

Nhìn căn nhà mới nãy còn gọn gàng, bây giờ lại trở nên lộn xộn với đống đồ vật đổ vỡ nằm ngổn ngang trên đất, nhìn như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Anh đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng lại trên thân ảnh Vương Nhất Bác đang nửa ngồi nửa quỳ bên ghế sô pha, tay hắn còn đang cầm mảnh thuỷ tinh không ngừng cứa vào tay mình. Tiêu Chiến hoảng hốt chạy lại ngăn cản hắn, cũng quên luôn những mảnh vỡ kia có thể cứa vào chân mình bất cứ lúc nào.

"Em làm sao vậy Nhất Bác? Có chuyện gì xảy ra vậy?"

Anh vừa nói vừa cầm tay hắn, ngăn lại động tác điên cuồng tự làm hại bản thân của hắn, cả người anh đều trở nên sợ hãi, căng thẳng vô cùng.

Vương Nhất Bác nhìn thấy anh, hắn nở một nụ cười nhạt trên bờ môi khuyết sắc không biết vì lạnh hay vì mất máu, hắn dịu dàng nói

"Cuối cùng anh cũng quay lại rồi"

Tiêu Chiến bấy giờ mới rời đi lực chú ý đang đặt trên tay của hắn, nhìn đến khuôn mặt nhợt nhạt của hắn, đôi mắt cũng đã trở nên đỏ ngầu, từng hàng sương mỏng cứ thế lấp đầy đôi mắt vốn luôn sáng rõ của người kia. Bây giờ chỉ cần hắn chớp mắt một cái, e là thứ chảy ra sẽ là máu chứ không còn là nước mắt nữa. Tiêu Chiến nhìn hắn đến đau lòng, cũng không thể cầm được những giọt nước mắt đang muốn trào ra của mình.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra khi anh chỉ rời nhà chưa đến một tiếng đồng hồ, hắn làm sao có thể trở nên như vậy kia chứ.

"Nhất Bác, mau nói cho anh nghe có chuyện gì?"

"Chiến ca, lần này anh đưa em đi theo có được không?"

Hắn không trả lời câu hỏi của anh, lại hỏi anh một câu chẳng hề liên quan. Lòng Tiêu Chiến một trận rối bời, cũng đau hơn gấp bội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!