Chương 31: Kết cục

Tiêu Chiến hốt hoảng bật dậy, nước mắt cũng đã ướt đẫm gối. Nhìn quanh một vòng, vẫn là khách sạn anh ở, khách sạn mà đoàn phim thuê cho anh. May quá, đó chỉ là một giấc mơ mà thôi, nhưng giấc mơ anh trải qua quá đỗi chân thật, khiến anh vẫn không thể nào ngừng khóc.

Phải mất một lúc lâu, anh mới hoàn hồn với tay lấy điện thoại đang đặt trên bàn. 4h sáng. Bây giờ anh cũng không thể nào ngủ lại được, thôi đành thức vậy, dù gì lát nữa anh cũng có cảnh quay sớm. Chờ đến lúc quay xong sẽ nhắn tin cho Nhất Bác xem hắn có bình an hay không, tự nhiên anh rất lo cho hắn, chỉ muốn nhìn thấy mặt hắn ngay bây giờ để xác định cái giấc mơ giả dối kia.

Tiêu Chiến quay phim trong tâm trạng thấp thỏm lo âu, không biết tại sao trong lòng cứ dấy lên cảm giác sợ hãi không thôi. Có lẽ là do ảnh hưởng của giấc mơ ban sáng, nó quá đỗi chân thật khiến anh day dứt không thôi. Cũng vì thế mà anh quay cảnh nào cũng đều NG đến mấy lần, không thể cứu vớt được tâm trạng.

Đạo diễn cũng bất lực, nghĩ anh có chuyện không vui, liền cho anh nghỉ để lấy lại tinh thần. Anh đi đến dưới dốc núi, nhìn ra xa xa thung lũng đằng kia, cảnh rất đẹp, rất hợp để giải tỏa tâm trạng. Anh lấy điện thoại chụp một tấm hình, muốn gửi qua cho Vương Nhất Bác cùng xem, tiện thể xem hắn có bình an hay không. Lần tới hắn đến thăm anh, anh nhất định phải xác nhận lại xem tay hắn có vết sẹo nào không. Dù biết là giấc mơ, nhưng anh không yên tâm.

Cái cảm giác sợ hãi trong lòng anh cứ dấy lên một cách mãnh liệt, không sao buông xuống được.

---

Vương Nhất Bác không vì bị anh cự tuyệt mà nản chí. Hắn lần nữa lại mặt dày đi theo đuổi anh, bắt đầu lại từ đầu.

Khi anh trống lịch ở nhà thì hắn sẽ chạy đến, nếu anh không chịu gặp thì hắn sẽ để phần cơm ngay ngắn trước cửa nhà anh rồi rời đi.

Khi anh bận lịch trình quay show, hắn chạy đến nhìn anh rồi mới rời đi làm việc của mình.

Khi Tiêu Chiến nhập đoàn phim, hắn sẽ thường xuyên đến thăm anh, còn mang theo rất nhiều đồ ăn vặt để hối lộ cho nhân viên trường quay đang nhìn mình đầy nghi hoặc.

Cuộc sống của Tiêu Chiến mỗi ngày đều có hình ảnh của Vương Nhất Bác, chỉ trừ những lúc hắn hoặc Tiêu Chiến đi quay ở thành phố khác mới không chạm mặt. Chỉ cần vừa trở về, Vương Nhất Bác lại phải chạy đến nhìn Tiêu Chiến một cái. Tiêu Chiến dần dà cũng lười không thèm quản hắn. Chỉ cần hắn không làm ảnh hưởng công việc của anh, hắn thích làm gì thì tùy ý. Anh đúng là không thể nào cứng rắn với hắn được.

Đối với hắn anh thiếu nghị lực như vậy, để hắn năn nỉ vài cái liền có thể bỏ chặn số điện thoại của hắn, để hắn mỗi ngày đều nhắn tin đến làm phiền anh.

Lần này Tiêu Chiến quay một bộ phim cổ trang ở Hoành Điếm, suốt 2 tháng trời chưa quay lại Bắc Kinh. Vương Nhất Bác tới thăm anh mấy lần, đều chạy thẳng vào phim trường chứ không thèm hẹn anh ra chỗ khác.

Chiều hôm nay tiết trời mát mẻ, Vương Nhất Bác lại tới thăm anh. Hỏi thăm mới biết anh có cảnh quay ở chân núi bên kia, Vương Nhất Bác cứ thế mà đi qua, định bụng cho anh một bất ngờ.

Lúc hắn đến nơi thì chỉ có mỗi Tiêu Chiến đang đứng ngơ ngác ngắm cảnh, tay còn đang cầm điện thoại, lại chẳng hợp với bộ đồ anh mặc chút nào. Dáng vẻ anh mặc đồ cổ trang thật sự rất soái. Vương Nhất Bác định bụng sẽ hù anh một cái, nghĩ đến cái vẻ mỗi khi giật mình của anh thực sự rất đáng yêu.

Nhưng mà, Vương Nhất Bác mới mon men tới gần anh, còn chưa kịp tạo cho anh bất ngờ thì hắn đã bị bất ngờ trước rồi. Hắn chỉ kịp la lên một tiếng "Chiến ca cẩn thận" rồi chạy tới đẩy anh ra. Còn mình thì không kịp tránh ra, bị một khối đá lớn từ trên cao rớt xuống, nện thẳng vào người.

Tiêu Chiến bị một tiếng hét làm cho giật mình lại còn bị đẩy bất ngờ thì loạng choạng mấy bước mới có thể đứng vững lại. Bấy giờ anh mới kịp hoàn hồn. Lúc này mới nhớ tới tiếng hét thất thanh lúc nãy là của Nhất Bác, trong lòng anh lo sợ không thôi.

Nhìn tới chỗ khi nãy anh đứng, chỉ thấy Vương Nhất Bác đang nằm đó, bên cạnh là khối đá to mới rớt xuống tạo ra tiếng động không nhỏ, xung quanh bụi bị đẩy lên vẫn còn đang bay mù mịt.

Anh lại chỗ Nhất Bác, đỡ lấy hắn lên, hắn vẫn nhắm nghiền mắt, trông thật yếu ớt. Thì ra cái cảm giác lo lắng không yên trong lòng anh sớm giờ lại xảy ra như thế này sao. Sao hắn lại đến đây vào đúng lúc này cơ chứ. Sao lại ngốc đến mức này, biết đẩy anh ra mà không biết tự mình tránh đi hay sao. Nhìn đến gương mặt hắn, y như trong giấc mơ của anh, thanh thản như thế, chỉ khác là, lần này anh đã có thể chạm vào hắn, anh sẽ không để hắn cứ vậy mà ra đi.

"Nhất Bác, Nhất Bác, mau mở mắt ra nhìn anh"

"Nhất Bác, em làm sao vậy nhất Bác, mau tỉnh lại đi Nhất Bác"

Vương Nhất Bác dường như nghe thấy tiếng gọi của anh, hắn từ từ mở mắt, nở nụ cười yếu ớt. May quá, Nhất Bác có thể nghe thấy tiếng của anh, còn có thể nhìn thấy anh, lần này anh nhất định sẽ cứu được em, sẽ giữ chặt lấy em, cái cảm giác đó, anh vĩnh viễn cũng không muốn trải qua thêm một lần nào nữa.

"Chiến ca"

"Nhất Bác, em ổn không? Mà em đừng vội nói gì cả, để anh đưa em đi bệnh viện"

Vương Nhất Bác níu lấy tay anh, như sợ bỏ lỡ mất thứ gì đó, hắn khó nhọc nói ra từng từ, nhưng lại rất gấp như sợ anh sẽ chạy đi mất, sẽ không kịp nghe hắn nói, cánh tay cũng dùng lực hơn, xiết lấy tay anh.

"Không kịp nữa rồi Chiến ca, sau này em không thể bên anh nữa rồi, những chuyện trước kia mong anh tha thứ cho em"

"Vương Nhất Bác, nếu em dám bỏ anh đi anh sẽ không tha thứ cho em, cả đời này anh đều không tha thứ cho em"

"Vương Nhất Bác, tại sao em lại độc ác như vậy, sao lại muốn bỏ anh mà đi, em bỏ anh lại một mình thì anh phải làm sao đây."

"Không phải em nói yêu anh sao, không phải em nói sẽ bù đắp cho anh sao, em như thế này thì sao có thể bù đắp cho anh"

"Vương Nhất Bác, cuộc sống sau này của anh còn cần em chăm sóc, không cho phép em bỏ anh đi, em dám bỏ đi anh sẽ hận em, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa sẽ vĩnh viễn hận em"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!