Tiêu Chiến đang đứng trước một ngôi nhà, mà vừa nhìn vào anh đã nhận ra ngay đây là chỗ nào. Tiêu Chiến còn đang mơ mơ màng màng nghĩ sao mình có thể lạc đến đây, anh không muốn vào, nhưng chân không tự chủ lại cứ bước về phía cánh cửa. Thôi thì đến cũng đã đến, vào xem một lần cũng không sao. Anh còn đang định bấm chuông, thì một cơn gió khẽ lùa qua làm cánh cửa không khóa mở toang.
Tiêu Chiến bước vào, ngôi nhà mà anh và hắn đã từng ở.
Đã muộn đến thế này rồi, nhưng lại không có một ai. Tiêu Chiến đột nhiên dấy lên một suy nghĩ đáng sợ, anh tự tiện bước vào thế này, có phải là đang xâm nhập trái phép hay không. Ngôi nhà này, có thể đã bán cho một người chủ mới, có lẽ Vương Nhất Bác cũng không còn ở đây nữa.
Anh nhìn quanh ngôi nhà một lần, trang trí của căn nhà cùng đồ vật lúc anh rời đi đều không khác một chút nào. Vẫn là cái kệ để thật nhiều mũ bảo hiểm cùng lego của hắn, vẫn là giá sách với rất nhiều tạp chí, các mẫu thiết kế của anh, vẫn gọn gàng ngăn nắp. Đồ vật chẳng thay đổi gì, chỉ là trên tường, chỗ nào cũng treo rất nhiều hình của anh, treo đến kín cả căn phòng.
Thế nhưng căn nhà lại mang một cảm giác âm u, không thấy hơi thở của người sống. Lí trí bảo anh nên ra khỏi đây, nhưng trái tim lại tò mò muốn biết những căn phòng khác trông như thế nào. Thế là anh đi vòng quanh ngôi nhà, tất cả đều không đổi, chỉ có phòng ngủ lại chất đầy gấu bông Hải miên bảo bảo mà thôi. Còn phòng tranh, anh có chút sợ hãi, dù gì đó là nơi mình đã chấm dứt sinh mệnh, giờ muốn nhìn lại quả thực có chút không dám.
Anh hít một hơi lấy can đảm, sau đó mở cửa phòng. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt anh là hình bóng một thiếu nam cô đơn đang ngồi ủ rũ trên chiếc ghế giữa phòng. Nhưng người đó không phải là anh mà là Vương Nhất Bác. Anh không biết mình nên làm sao, nên tới chào hỏi hắn và xin lỗi vì đã tự ý bước vô nhà hắn, hay là nên bỏ đi luôn. Anh còn đang phân vân chưa quyết định thì đã nghe thấy tiếng nức nở từ bên kia.
"Chiến ca, em thật sự rất nhớ anh."
Anh đứng im bất động, không lên tiếng, không biết hắn đã phát hiện ra anh chưa. Xem hắn muốn diễn cho anh xem cái gì.
Mà hắn đúng như thế, một chút cũng không phát hiện ra sự có mặt của anh. Hắn cứ tự nhiên mà khóc
"Chiến ca, em phải làm sao, phải làm sao đây?"
"Chiến ca, em biết sai rồi, anh có thể về đây được không?"
Tiêu Chiến nghe thấy hắn khóc đến tê tâm liệt phế thì tim cứ thế mà nhói lên, tuyến lệ cũng không ngăn được mà ứa ra. Nhìn thấy hắn như vậy, anh đúng là chịu không được mà trong lòng chua xót. Nếu biết sẽ hối hận vậy tại sao trước đó còn đối xử với anh như vậy chứ. Anh cứ thế mà chạy đến trước mặt hắn, gọi tên hắn
"Nhất Bác"
Nhưng mà hắn hình như say rồi, không thèm nhìn đến anh. Một đống vỏ chai rượu rỗng tuếch cứ thế mà lăn lộn trên sàn nhà. Còn người ngồi trên ghế cứ vậy mà ôm một tấm hình, đang nỉ non, đang tâm sự. Anh cố gắng nhìn kĩ tấm hình, là hình anh đang cười thật tươi, mắt híp lên vì hạnh phúc. Đúng rồi, tấm hình này là hắn chụp cho anh khi hai người cùng đi trượt tuyết, anh cùng hắn chơi đùa, hắn đã lén lút chụp trộm anh.
Nhìn hắn như vậy, anh lại muốn ôm hắn vào lòng mà vỗ về, anh trước đây cũng chưa từng thấy hắn bày ra vẻ mặt yếu đuối đến như vậy.
Anh ngồi xuống trước mặt hắn, muốn đưa tay ra kéo lấy hắn để hắn biết mình đang ở đây. Nhưng đột nhiên lại thấy hắn đưa tay ra, không biết ở chỗ nào lấy ra một con dao nhỏ, rất sắc bén.
Hắn cứ thế mà kêu tên anh, liên tục nói xin lỗi, mỗi câu xin lỗi nói ra, lại là một vết dao cứa thật sâu vào tay. Tiêu Chiến lúc này mới hoảng hốt muốn ngăn hắn lại. Anh vội hô lên
"Nhất Bác em làm cái gì vậy?"
Vừa hô anh vừa kéo lấy tay hắn ra, nhưng lại bắt hụt. Anh cố thử đi thử lại mấy lần, đều không thể chạm vào hắn. Anh cứ thế trơ mắt nhìn hắn tự lấy dao rạch tay mình mà không thể ngăn cản, anh chỉ còn cách gọi to tên hắn, nhưng hắn một chút cũng không nghe thấy. Anh thật sự hốt hoảng rồi, máu chảy nhiều thế kia thì phải làm sao đây.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Anh vội vội vàng vàng chạy đi lấy băng gạc, muốn giúp hắn băng bó một chút. Nhưng cái gì cũng không thể cầm lên, thậm chí cửa cũng không thể mở. Sao lại thế này, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra đây. Rõ ràng anh một người sống sờ sờ đang ở đây, nhưng sao lại cảm giác như mình không tồn tại kia chứ.
"Nhất Bác, Nhất Bác em dừng lại đi, anh ở đây, anh đang ở đây mà."
"Chiến ca, em thực sự nhớ anh lắm"
"Nhất Bác, anh ở đây, ngay bên cạnh em, không nhìn thấy anh sao."
"Nhất Bác, đừng tự làm đau mình nữa, ngẩng mặt lên nhìn anh này, anh đang ở đây này"
Nhưng dù anh có la hét khản cổ, hắn một lần cũng chẳng nhìn lên, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào tấm hình trong lòng, miệng không ngừng gọi tên anh.
Không biết khoảnh khắc này diễn ra trong bao lâu, nước mắt chảy dài khiến khung cảnh trước mắt cứ thế mà nhòe đi. Anh đưa tay gạt đi nước mắt, lúc này mới có thể nhìn rõ hai tay của hắn, đều rất nhiều sẹo. Có vết rất mờ, như thể đã có từ lâu, có vết thì chỉ mới kết vảy, có lẽ là gần đây, còn vết thương mới nhất vẫn đang không ngừng rỉ máu.
Không biết là hắn say rượu ngủ thiếp đi, hay là mất máu đến ngất đi tự lúc nào. Còn Tiêu Chiến thế ngồi nhìn hắn, bất kể là muốn vươn tay giúp hắn cầm máu hay là lau đi giọt nước mắt còn đang đọng lại, anh đều không làm được. Anh chỉ như một hồn ma vất vưởng trong căn phòng, nhìn hắn đau khổ, nhìn hắn tự hành hạ bản thân mà không thể làm gì. Lần đầu tiên anh cảm thấy mình vô dụng, cảm thấy bất lực đến thế. Anh cứ thẫn thờ ở đó, cho đến khi vô tri vô giác mà mất đi ý thức lúc nào không hay.
Cho đến khi Tiêu Chiến lần nữa cảm nhận được sự tồn tại, anh vẫn ở trong căn phòng đó, còn Nhất Bác thì không thấy đâu. Anh nhìn ra ngoài trời, chỉ thấy một màu tối đen, thi thoảng có vài bông tuyết bay bay theo gió. Bây giờ đang là mùa đông sao?
Không biết Nhất Bác đã đi đâu, nhưng anh muốn đi tìm hắn, xem vết thương của hắn thế nào. Cũng không biết có thể thoát ra khỏi đây không, anh thử đặt tay lên nắm cửa, thế mà lại có thể mở ra. Anh vội vàng chạy ra phòng khách, đúng lúc gặp Vương Nhất Bác mở cửa tiến vào nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!