Hôm nay Tiêu Chiến tan làm hơi muộn, gần 12h đêm mới có thể trở về nhà nghỉ ngơi. Chưa kể hôm nay quản lí Hạ bị ốm, đoàn đội sắp xếp cho anh một quản lí khác. Tiêu Chiến có chút không quen với vị này, nên đã tự mình lái xe về nhà, tránh làm phiền người ta.
12h đêm, thời tiết đang chuyển mùa nên có chút lạnh, gió cũng thổi đặc biệt nhiều. Vừa đóng cửa xe bước ra ngoài, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng Tiêu Chiến, anh thoáng chốc rùng mình.
Mọi ngày đi làm về trễ như thế này cũng không ít, nhưng hôm nay sao cứ cảm thấy không khí thật khác lạ. Anh rảo bước nhanh hơn, tự nhủ không nên ở đây tự hù mình. Từ ngày bị cái tên Mạnh Quân bắt cóc, Tiêu Chiến trở nên nhạy cảm hơn, luôn biết nhìn trước ngó sau đề phòng cảnh giác. Không biết là do ám ảnh tâm lí hay anh thần hồn nát thần tính, lúc nào cũng cảm giác có người đang nhìn mình chằm chằm.
Đột nhiên, như cảm giác phía sau mình có bất thường, anh nghiêng người thuận tiện quay lại phía sau lại phát hiện không có gì cả. Hầm để xe vào buổi đêm yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng giày da của anh vang cồm cộp trên nền đất lạnh lẽo.
Đột nhiên, một bóng đen ở bên cạnh vụt tới, đem theo cây gậy sắt một nhát đập thẳng xuống đầu Tiêu Chiến, anh theo bản năng đưa tay lên đỡ, bị ăn một gậy đau điếng người xong mới kịp phản ứng mà đem người đối diện một cước đá thẳng vào bụng hắn. Tên kia như không tự chủ được ngã xuống nền đất lạnh lẽo, mũ cũng theo đó mà rơi ra.
"Phương Trạch"
Tuy người này đeo khẩu trang nhưng Tiêu Chiến vừa nhìn đã nhận ra ngay. Làm gì còn có ai nhìn anh với cái ánh mắt lúc nào cũng in đậm thù hằn như thế chứ. Mà tên kia thấy anh nhìn thấu, cũng không thèm che dấu, trực tiếp tháo khẩu trang ra mặt đối mặt với anh.
"Tiêu Chiến, cái loại dơ bẩn như mày sao không đi chết đi."
A, cái tên điên này, còn dám chạy tới tận đây mà chửi mắng anh. Anh còn chưa động tới cậu ta đâu, lại còn mắng anh là dơ bẩn. Hay lắm, còn biết chọn góc khuất camera. Không phải cậu ta đã tuyên bố rút khỏi làng giải trí rồi sao, cũng dám chạy tới tận đây đánh anh, mà còn phải chọn góc khuất camera sao? Được thôi, để anh nhân cơ hội này cho cậu ta một bài học.
"Không phải là giờ này nên ở bên cạnh hầu hạ kim chủ của cậu sao? Chạy tới đây kiếm chuyện làm cái gì? Hay là bị đá rồi?"
"Con mẹ nó Tiêu Chiến, Mạnh Quân không phải kim chủ, bọn tao là người yêu, là người yêu mày có nghe thấy không? Mày còn dám chạy đến trước mặt anh ấy mà dụ dỗ à? Mày còn giả vờ thanh cao cái gì chứ? Vì mày mà bây giờ tao không thể ở bên anh ấy mà mày còn dám vênh mặt lên với tao sao?"
Phương Trạch vốn dĩ muốn đến chọc phá Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác. Nhưng sau khi nghe Tiêu Chiến nhắc đến chữ kim chủ, cậu ta liền mất bình tĩnh. Nghĩ đến cảnh cậu yêu Mạnh Quân như vậy, chuyện gì cũng can tâm tình nguyện mà giúp y, là cậu dùng tình yêu mà đem đối đáp với Mạnh Quân, tại sao vào tai tất cả mọi người lại thành cậu được bao nuôi còn người kia chính là kim chủ. Chỉ có điều y chưa một lần ngỏ lời với cậu.
Trong khi Tiêu Chiến là cái thá gì mà lại khiến y dồn hết tâm tư lo chuyện quà cáp, tìm cách lấy lòng, thậm chí còn muốn bao dưỡng anh ta, đúng, chỉ Tiêu Chiến mới là loại đi quyến rũ người khác như vậy, còn cậu thì không phải, cậu là yêu Mạnh Quân. Cậu không can tâm, chỉ nhìn thấy mặt Tiêu Chiến là đã giận sôi người, chỉ hận không thể giết quách anh ta đi cho rồi. Mạnh Quân thích anh ta, đến cả Vương Nhất Bác cũng bảo hộ anh ta, còn mình thì không có bất cứ thứ gì. Cậu ta nhân lúc anh mơ hồ suy nghĩ mà tiến đến cho anh ngay một đấm vào mặt, dùng hết 10 phần lực.
Khoan đã, Mạnh Quân, là Mạnh Quân chứ không phải Vương Nhất Bác sao? Vậy những lời Nhất Bác nói với anh hôm trước là thật. Thế tên điên này ghét anh vì anh quen biết với Mạnh Quân sao? Nhưng mà anh với tên đó làm gì có gì mà để cậu ta phải ghen cơ chứ. Chuyện này.. Chuyện này...
Tiêu Chiến ăn đau mới tỉnh táo lại. Lúc này mới túm lấy cổ áo tên kia, không nhân nhượng mà đánh cho hắn liên tiếp mấy cái. Nhắc đến Mạnh Quân anh còn đang cảm thấy đáng chết đây, một lũ không liên quan mà lại cứ đến tìm anh trút hận. Anh thì đắc tội gì với bọn chúng chứ, kiếp trước hại anh, kiếp này cũng không chịu buông tha cho anh. Càng nghĩ càng cảm thấy bản thân mình thật uất ức, mỗi cái uất ức nghĩ ra, anh đều tặng kèm cho hắn thêm một cú đấm.
"Con mẹ nó các người là cái thá gì mà cứ xen vào cuộc sống của tôi?
Tôi cùng các người không thù không oán vì sao phải phá hoại tôi?
Loại người như các người vốn không nên xuất hiện trên đời này!."
"Haha, đánh hay lắm Tiêu Chiến, đánh mạnh nữa lên. Anh đánh càng hăng tôi càng thích, như thế mới có trò vui để xem."
Đúng lúc này, có bóng dáng một người vụt chạy vào, đem tách Tiêu Chiến và Phương Trạch ra.
"Chiến ca, dừng tay lại, đừng đánh nữa."
Tiêu Chiến có chút ngỡ ngàng, sao Vương Nhất Bác lại xuất hiện ở đây, thật đúng lúc, lại còn ngăn không cho anh đánh tên kia, xót xa sao? Trong đầu mới hiện lên ngờ vực, lại chỉ vì Vương Nhất Bác xuất hiện mà trở nên buông xuống, anh là đang hi vọng điều gì đây.
---
Vương Nhất Bác sau khi nói rõ mọi chuyện với anh, 3 ngày sau mới lại lần nữa quay lại tìm anh. Hắn nghĩ thời gian đã đủ dài cho anh suy nghĩ tất cả mọi chuyện rồi. Hắn biết anh yêu hắn, nên chắc chắn sẽ cho cùng hắn tái hợp mà thôi. Chỉ là hắn không ngờ, Tiêu Chiến thấy hắn lại đuổi hắn đi, còn nói mong hắn sau này không xuất hiện trước mặt anh nữa. Nếu hắn còn dám xuất hiện, anh sẽ là người biến mất.
Hắn lúc này biết sợ rồi, anh đã uy hiếp hắn đúng vào điều hắn sợ nhất, nên hắn đúng thật sẽ không dám xuất hiện trước mặt anh nữa.
"Nhất Bác, hút thuốc ít thôi. Cậu còn trẻ hút thuốc nhiều không tốt"
Quản lí Mã nhịn không được mà lại nhắc nhở người thanh niên này thêm vài câu. Mấy ngày gần đây, mỗi ngày hắn đều đốt hết hơn chục bao thuốc, hình như đây là việc hắn thường làm mỗi khi căng thẳng.
"Nếu cậu chịu không được thì đi gặp cậu ấy nói rõ đi, sao lại tự hành hạ bản thân mình như vậy?"
"Anh không hiểu được đâu"
Vương Nhất Bác vẫn nhìn chằm chặp lên nhà Tiêu Chiến mà đáp lời
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!