Vương Nhất Bác một ngày sau thì tỉnh lại trong bệnh viện. Vết thương không quá lớn nhưng hắn tỉnh dậy chậm là do bị kiệt sức. Vội vàng đi Mĩ lấy bằng chứng phạm tội của Mạnh Quân, trở về lại phải đối mặt với sự lạnh nhạt của Tiêu Chiến, bị anh hiểu nhầm, cuối cùng lại bị đánh một trận khiến cho người bình thường khỏe mạnh như hắn cũng phải sụp đổ.
Vừa tỉnh dậy, hắn đã rút phăng ống kim truyền dịch, muốn chạy đi luôn khiến cho mẹ hắn đang ngồi bên cạnh gọt trái cây giật mình đến rớt cả con dao nhỏ.
"Nhất Bác, con muốn đi đâu."
"Đi tìm Chiến ca."
"Con nhìn lại sức khỏe của mình xem, người cũng không chạy mất con vội cái gì chứ."
Mẹ Vương cường ngạnh đem hắn giữ lại, đúng lúc ba Vương cùng anh trai hắn ở ngoài tiến vào, mới miễn cưỡng đem cái khí thế hừng hực muốn đi tìm người của hắn đè xuống.
"Cậu Tiêu không sao, đã về nhà nghỉ ngơi rồi."
Quản lí Mã báo cáo thông tin cho hắn xong thì lui ra ngoài, để gia đình hắn nói chuyện với nhau.
"Con đã yên tâm chưa? Đợi khỏe lại rồi mới đi không được sao?"
"Không được, Anh ấy bây giờ vẫn còn đang giận con, con muốn đi tìm anh ấy giải thích."
"Muốn gặp thì để ta bắt thằng nhóc đó đến đây cho con gặp."
Ba Vương im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng, cũng thành công uy hiếp đến Vương Nhất Bác đang làm loạn.
"Không được làm tổn thương anh ấy. Ba mẹ đã hứa sẽ không xen vào chuyện của con rồi cơ mà."
"Con trai nuôi lớn cuối cùng lại vì người ngoài mà cãi cha mẹ như thế đấy."
Mẹ Vương lườm yêu hắn, cũng không có ý định trách mắng gì hắn, thế nhưng trọng tâm Vương Nhất Bác nghe được lại chỉ có hai chữ người ngoài.
"Chiến ca không phải người ngoài, anh ấy là người con yêu."
"Con nói nhiều năm như vậy, cuối cùng vẫn còn chưa có đưa được thằng nhóc đó đến trước mặt chúng ta, đợi đến khi nào đưa được nó về đây gặp ta thì hãy tính."
Chuyện Vương Nhất Bác yêu Tiêu Chiến gia đình hắn đã không còn phản đối nữa rồi. Hắn vốn là con trai cưng của cha mẹ hắn, từ nhỏ được yêu chiều. Lớn lên một chút hắn liền nói mình thích học nhảy, thích được nhảy, không muốn học kinh doanh, vì thế mà cùng cha mẹ nháo qua một trận, cuối cùng hắn thành công làm thứ mình thích.
Hắn lớn hơn một chút, qua tuổi phản nghịch lại đột nhiên quay về nói với cha hắn, muốn giúp quản lí chuyện kinh doanh. Nhưng hắn lại đặt điều kiện với cha mình, hắn sẽ đưa công ty phát triển, nhưng gia đình không được ngăn cản chuyện yêu đương của hắn. Thế là trong vòng vài năm, hắn liền có thể đem Vương thị phát triển mở rộng, có thể nói là đứng đầu cả nước.
Sau đó hắn nói cho cha mẹ mình biết, người hắn yêu là nam, là Tiêu Chiến. Còn khẳng định cả đời này người hắn yêu chỉ có thể là một mình anh, ngoài anh ra sẽ không có ai khác. Lần này hắn tách ra mở công ty riêng, tự gây dựng sự nghiệp của riêng mình, hại cho cha hắn một trận tức thổ huyết.
Sau đó, mỗi lần cùng cha mẹ mình nói chuyện, chỉ cần nhắc đến Tiêu Chiến hắn liền nói trước "Tiêu Chiến là người con yêu" như một câu thần chú. Nghe mãi thành quen, ba mẹ hắn cũng đã chấp thuận, thậm chí còn muốn xem mặt Tiêu Chiến, sau đó mới phát hiện ra, là con trai mình theo đuổi người ta, người ta còn chưa có chấp thuận. Một người đàn ông sắt đá như cha Vương còn bị con trai mình làm cho cảm động, thế mà cậu thanh niên kia vẫn một mực từ chối con trai ông, mà thằng con ngốc ngếch nhà mình lại không chịu để cho ba mẹ nhúng tay vào, thật hết cách.
---
Tiêu Chiến ở nhà nghỉ ngơi đã được hai ngày, chuyện ngày hôm trước khiến anh còn có chút sợ hãi. Lúc anh đang đọc sách thì nghe tiếng chuông cửa. Nhà riêng của anh cũng không nhiều người biết, mà mỗi khi ai đến đều sẽ báo trước cho anh. Tùy tiện như thế này chắc chỉ có Vương Nhất Bác mà thôi. Mấy tuần nay ngày nào hắn cũng chạy đến tìm anh còn chưa đủ phiền hay sao. Nghĩ thì nghĩ thế chân anh vẫn vô thức bước qua phía cửa.
Tiêu Chiến nhìn qua mắt mèo ở cửa, Trương Tiểu Yến đang cúi gằm mặt đứng lắc lắc chân.
"Sao em đến mà không gọi trước cho anh"
"Chiến ca, thật xin lỗi em là cũng không có cách nào"
Tiêu Chiến còn chưa hiểu chuyện gì thì đã thấy Vương Nhất Bác ở đâu chui ra, đem nửa thân người chặn lấy cửa nhà anh, còn vị cô nương nào đó thì đã chạy mất tăm mất tích không thấy bóng dáng.
"Chiến ca, em có chuyện cần giải thích với anh"
"Tôi không có chuyện gì để nói với cậu cả, mời về cho"
"Chiến ca, cho em chút thời gian không được sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!