Chương 27: Bắt cóc

Biết được bản thân đã làm sai chuyện gì, Vương Nhất Bác tức tốc muốn giải thích cho anh rõ. Chỉ tiếc là Tiêu Chiến đã chặn số hắn, nếu không hắn đã ngay lập tức gọi điện cho anh. Hắn lại một lần nữa lại chạy đến nhà anh, lần nữa đập cửa trong vô vọng. Hắn cứ thế nóng lòng mà la lên, cách một cánh cửa mà nói chuyện. Hắn hi vọng mình làm ồn như thế, Tiêu Chiến sợ phiền phức hẳn là sẽ chịu gặp mặt hắn đi.

Chung cư của Tiêu Chiến ở, không phải quá cao cấp nhưng mà rất an ninh, cũng rất yên tĩnh, thường không bị ai làm phiền. Vương Nhất Bác lần này ở trong chỗ người ta làm ồn như vậy, sẽ khiến cho người khác khó chịu không ít. Hắn còn đang tiếp tục đập cửa, thì nhà bên cạnh đã có một lão bà trung niên mở cửa ra mắng.

"Này cậu thanh niên, đừng có làm ồn nữa. Cậu minh tinh bên đó từ sớm nay đã ra ngoài rồi."

Ra ngoài, hôm nay anh không có lịch trình cơ mà, có thể đi đâu được cơ chứ. Vương Nhất Bác lúc này mới ngơ ngác nhận ra, thật ra hắn chả hiểu gì về anh cả, đến anh lúc buồn sẽ đi đâu hắn cũng không biết. Ngoài nhà anh ra, muốn tìm anh phải đi nơi nào hắn thật sự nghĩ không ra.

"Chiến ca, rốt cuộc thì anh đi đâu rồi, em có chuyện cần phải giải thích với anh."

Tiêu Chiến thân với quản lí Hạ nhất, hẳn là chị ấy sẽ biết Tiêu Chiến hôm nay đi đâu, nếu không biết cũng có thể hỏi, chắc chắn là anh sẽ trả lời. Nghĩ là làm, hắn gọi điện cho quản lí Hạ, cho dù phải hạ mình cầu xin, cũng phải hỏi được Tiêu Chiến rốt cuộc ở đâu. Điều hắn sợ nhất trên đời này, không phải Tiêu Chiến không yêu hắn, mà hắn sợ nhất chính là anh biến mất trong cuộc sống của hắn, không để hắn nhìn thấy anh.

Thế nhưng cho dù Vương Nhất Bác nói hết lời, chỉ nhận được câu trả lời không biết từ quản lí Hạ. Hôm nay không có lịch trình, công việc cá nhân khác của Tiêu Chiến chị cũng không quản đến. Chỉ là nghe giọng nói tràn đầy đau khổ của Vương Nhất Bác, chị vẫn quyết định gọi cho Tiêu Chiến, coi như giúp người tác hợp một lần. Nhưng mà gọi thế nào cũng không bắt máy, chị cũng sợ Tiêu Chiến buồn bực mà làm chuyện dại dột, từ hôm đó đến nay, tinh thần của anh luôn không ổn định rồi.

Tiêu Chiến trải qua tổn thương trong tình cảm, công việc thì bị người ta lớn tiếng đồn thổi như thế, đã phải gồng mình gánh chịu rất nhiều. Bệnh không khỏe cũng phải gắng gượng đi làm, dùng nhiều lớp trang điểm để che đi quầng thâm ở mắt, che đi khuôn mặt khuyết sắc của mình.

Chuyện bị trói buộc vô căn cứ với Phương Trạch, phòng làm việc đã thẳng tay đâm đơn kiện những tài khoản lên bài viết bôi nhọ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình tượng của Tiêu Chiến. Nhưng còn chuyện lùm xùm tình cảm thì lại nhắm mắt bỏ qua, không hề lên tiếng. Ngay cả người còn lại trong chuyện này, Trương Tiểu Yến cũng hoàn toàn im lặng.

Fan hâm mộ được dịp mà khóc thét, người hiểu chuyện thì chúc phúc, người không hiểu chuyện thì chửi bới, fan bạn gái thì khóc lóc. Ngày nào weibo của Tiêu Chiến cũng loạn thành một đoàn, bị spam thực sự khủng khiếp.

Có người nói, Tiêu Chiến đã hơn 30 rồi, yêu đương cũng không sao. Anh có bạn gái rồi cũng đủ để đập tan mấy cái tin đồn thất thiệt về anh. Nhưng nhiều cô gái yêu thương anh như vậy, không thể nào liền một cái chấp nhận ca ca nhà mình đột nhiên cùng người khác nói yêu đương. Tiêu Chiến trước nay chưa từng có tin đồn tình cảm với ai, còn thường xuyên trêu đùa với fan rằng mình sẽ dùng cả thanh xuân để cống hiến cho sự nghiệp.

Bây giờ anh gặp chuyện thế này, lại không hề lên tiếng giải thích, thế nên ngày ngày đều có người vào weibo của anh mà bắt anh lên tiếng trong chuyện này. Ngay cả đại thần "Tiêu Chiến là của tôi" cũng không lên tiếng, khiến những ngày qua một đám fan hâm mộ đều cùng nhau khóc thảm.

---

Vương Nhất Bác đang miên man suy nghĩ xem mình nên đi đâu mới có thể tìm được Tiêu Chiến thì chuông điện thoại reo lên.

Số lạ.

Không hiểu Vương Nhất Bác nghĩ gì mà lại thật sự bắt máy, là một cuộc gọi video.

Vương Nhất Bác nhìn vào điện thoại, đôi mắt gằn lên từng tơ máu, gân xanh cũng hằn đầy trên trán. Đằng bên kia Mạnh Quân đang cười cười nhìn vào điện thoại

"Vương Nhất Bác, biết tao là ai không?"

"Mạnh Quân, mày muốn làm gì?"

"Thế mà thật sự biết tao là ai sao? Haha, nhìn xem, mĩ nhân ngay trước mặt mày nghĩ tao sẽ làm gì?"

Ngay sau lưng Mạnh Quân, Tiêu Chiến đang bị trói trên một chiếc ghế, tay bị vòng ra sau, chân cũng bị cột chặt. Khóe miệng anh rỉ ra một chút máu, cũng may là chỉ có chút máu ở đó thôi, bộ đồ thể thao anh mặc vẫn vẹn nguyên như cũ, chắc là không có vấn đề gì. Mạnh Quân còn cố tình quay sát vào mặt Tiêu Chiến, cho hắn thấy rõ khuôn mặt của anh, tràn đầy mệt mỏi, chỉ có đôi mắt là đang cường ngạnh chống đỡ, thế nhưng anh còn không thèm liếc nhìn hắn, ngay cả qua video.

"Mạnh Quân, có chuyện gì mày cứ tìm tao, mau thả Tiêu Chiến ra."

"Haha, nhìn xem mày lo lắng cho Tiêu Chiến như vậy làm sao tao có thể thả ra đây"

Y dừng một chút nhìn vào camera thách thức rồi bắt đầu dở nụ cười đê tiện, như thể chọc cho Vương Nhất Bác tức điên lên thì y sẽ rất vui vẻ vậy

"Vương Nhất Bác, mày thử nói xem một đại minh tinh như Tiêu Chiến mà lộ ra cảnh đang thân mật với một nam nhân khác thì sẽ thế nào đây? Có phải là rất thu hút dư luận hay không?"

Vương Nhất Bác gằn từng tiếng như muốn hét vào điện thoại, giọng nói hắn trầm khàn, lời nói cũng phát ra uy lực. Tuy có phần thô tục, lại thể hiện ra được khí chất mạnh mẽ.

"Đmm, rốt cuộc mày muốn gì?"

"Tốt lắm Vương Nhất Bác, tao cho mày một tiếng đồng hồ, mày hãy đem tất cả giấy tờ dự án của bất động sản Vương thị đến đây cho tao, nhớ kĩ là đi một mình đến, nếu mày mà dám đem đồng bọn đến" hắn liếc mắt qua nhìn Tiêu Chiến "người yêu mày có làm sao cũng đừng trách tao, mày có thể lên weibo thưởng thức một chút xem tao có thể làm gì. Còn bây giờ có muốn nhìn xem tao cùng mĩ nhân vui vẻ không?

Haha"

Hắn nói rồi cũng không thèm nhìn xem phản ứng của Vương Nhất Bác, một tay cầm điện thoại quay lại, một tay vuốt mặt Tiêu Chiến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!