Vương Nhất Bác muốn biết có chuyện gì xảy ra, nhưng lại không thể hỏi được bất kì ai bên cạnh Tiêu Chiến cả. Ngay cả quản lí Hạ bình thường vẫn giúp đỡ hắn, bây giờ đến cả điện thoại cũng không thèm nghe, người cũng không chịu gặp.
Hắn chỉ biết rằng, hôm hắn đi Mĩ, Tiêu Chiến có lịch trình nhưng lại hủy, nghe nói là người không khỏe. Hắn vốn cho rằng chỉ là cảm mạo bình thường, nhưng khi điều tra ra mới biết anh thế mà phải nhập viện. Khi biết tin này, hắn lại muốn chạy đến nhà anh, chăm sóc cho anh. Nhưng hắn ở trước cửa nhà anh, có gọi thế nào Tiêu Chiến cũng không mở cửa, hắn đành bỏ cuộc. Hắn biết, hiện tại Tiêu Chiến đang rất giận hắn, rất ghét hắn, sẽ không chịu gặp hắn.
Nếu hắn càng cố chen vào, chỉ sợ anh càng hận hắn hơn.
Hắn rất lo cho sức khỏe của anh, mỗi ngày đều đến trước cửa chung cư của anh mà nhìn chằm chằm. Nhìn thấy Trương Tiểu Yến ngày ngày đều ra vào nhà của Tiêu Chiến. Vài ngày sau, hắn cuối cùng lại nhìn thấy anh khỏe mạnh mà đi làm rồi.
Vương Nhất Bác cố gắng ngăn mình khỏi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng những gì hắn nhìn thấy đều không thể ngăn những ý nghĩ đó lại. Anh rốt cuộc có phải đang giả vờ hay không? Nếu hai người cùng nhau đóng kịch, hắn nhìn thấy rồi thì bây giờ còn cố diễn làm cái gì cơ chứ. Nếu Tiêu Chiến thật có chuyện hiểu nhầm hắn, thì tại sao hắn lại tìm không ra, không biết đó là chuyện gì.
Đầu Vương Nhất Bác bây giờ đặc quánh lại, nếu còn suy nghĩ thêm nữa, hắn sẽ phát điên lên mất. Cái cảm giác không biết mình đã làm sai chuyện gì mà người yêu của mình lại đối xử với mình như vậy thật khó thở. Vậy mà suốt những năm tháng ấy, hắn lại dùng cách này để đối xử với anh, và bây giờ hắn đang phải hứng chịu tất cả.
Cảm giác này, vừa có oan ức vừa có tủi thân, đầu óc lại mơ hồ. Nếu có thể nói ra, cho nhau một lời giải thích, tin tưởng nhau, thì mọi chuyện sẽ không đi đến bước đường này. Hắn không trách Tiêu Chiến, mọi lỗi lầm do hắn gây ra, mọi trừng phạt hắn nguyện sẽ gánh chịu. Tội lỗi của hắn, hắn muốn quên cũng không thể quên.
Suy nghĩ lạc quan không còn như lúc đầu, Vương Nhất Bác ngày ngày chìm trong đau khổ. Chưa tới một tuần cả người đã gầy đi không ít, làm việc cũng không còn chuyên tâm được như trước. Hắn như sắp phát điên lên vì không thể tìm ra sự hiểu nhầm từ nơi anh. Cho đến khi hắn nghĩ mình sẽ phát điên thật rồi, thì Trương Tiểu Yến lại chủ động gặp hắn.
Ngay từ lúc Vương Nhất Bác tại nhà Tiêu Chiến hỏi cô, cô đã muốn nói cho hắn biết, cô và Tiêu Chiến chẳng có quan hệ gì. Nhưng khi nhìn đến ánh mắt của Tiêu Chiến, cô lại ngập ngừng, không thể bán đứng anh.
Tiêu Chiến đã cầu xin cô, nhờ cô giúp đỡ. Cô vốn không biết nhiều về Vương Nhất Bác, cũng không biết hắn là người như thế nào. Tất cả những gì cô hiểu về hắn, đều là do Tiêu Chiến kể. Tiêu Chiến kể cho cô nghe hắn tốt như thế nào, hắn chăm sóc anh ra sao, cô cũng không phải chưa chứng kiến điều đó. Nhưng khi anh nhờ giúp đỡ, cả ánh mắt, cả khuôn mặt đều hiện lên một vẻ đau đớn, Vương Nhất Bác thế mà lại phản bội anh.
Cô cũng như quản lí Hạ đều cho rằng đó là hiểu nhầm, nhưng nhìn sự đau khổ của anh, nhìn đến tình trạng người không ra người ma không ra ma thì cho dù có là hiểu nhầm, cũng phải giúp đỡ anh.
Nhưng khi nhìn đến Tiêu Chiến khóc như mưa ngày hôm đó, cô biết sự giúp đỡ của mình là sai rồi. Cô không nên vào hùa với anh, giúp anh tự lừa dối bản thân tỏ ra mạnh mẽ. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, thì trong lòng mới càng là đau đớn. Mấy ngày chăm sóc Tiêu Chiến lúc bệnh, anh cho dù là lúc sốt cao mê man cũng liên tục gọi tên Vương Nhất Bác. Vì hắn mà mấy ngày mấy đêm không ngủ, đến lúc vỡ òa cảm xúc lại khóc không ngừng nghỉ thì dù có là thần tiên cũng chống chịu không nổi.
Cô không thể làm gì giúp anh, chuyện tình cảm của anh cô cũng không có tư cách gì xen vào. Thế nhưng cô giúp anh đóng kịch như vậy, có thể là đem tình cảm của người ta chia rẽ mất rồi. Bây giờ cô chỉ còn cách đem sự thật này nói ra cho Vương Nhất Bác, hi vọng là cô tin tưởng đúng người, cũng hi vọng hắn có thể đem lại hạnh phúc cho Tiêu Chiến. Với cô, anh là người bạn tốt nhất, nhìn bạn mình đau khổ như vậy, cô không đành lòng.
Và Vương Nhất Bác lúc này, rốt cuộc đã biết mình đã làm sai điều gì rồi.
---
Vài ngày trước.
"Nhất Bác, đã điều tra ra rồi."
Quản lí Mã đưa cho hắn tập tài liệu dày cộm. Dù cho Vương Nhất Bác đã không đơn thuần chỉ còn là một nghệ sĩ, nhưng quản lí Mã vẫn đơn giản gọi hắn hai tiếng Nhất Bác, xưng hô này từ trước đến nay đều không đổi. Anh hiện tại vừa làm quản lí, trợ lí, kiêm luôn làm thư kí của Vương Nhất Bác. Hắn đối anh cũng là tuyệt đối tin tưởng, mọi việc quan trọng đều giao cho anh.
"Có muốn trực tiếp giải quyết luôn không?"
"Chờ đã, người đứng sau hắn cũng không tầm thường." Vương Nhất Bác nhàn nhạt, khóe môi câu lên một nụ cười ma mị, lại có chút như là người nắm trong tay toàn cuộc. Hắn dừng lại một chút nhìn đống tài liệu trong tay, thong thả nhả ra từng chữ.
"Chơi cùng hắn một chút cũng không tồi, sắp xếp một cuộc hẹn xem xem hắn thế nào".
Quản lí Mã trước nay đều chưa thấy qua cái dáng vẻ này của Vương Nhất Bác. Anh dù gì cũng theo hắn từ khi hắn xuất đạo, nhìn hắn lớn lên. Ấy thế mà chỉ sau một đêm, vốn từ một người chậm nhiệt ít nói, biến thành một người cao lãnh, thâm trầm. Sự thay đổi này nhiều người có lẽ không nhận ra, nhưng anh luôn theo sát bên hắn, làm sao mà không nhìn ra được cơ chứ. Mấy năm nay hắn dù là chuyện gì cũng đều làm rất tốt, từ chuyện trên thương trường đến chuyện trên sân khấu, một điểm sai sót đều không có.
Vương Nhất Bác đột nhiên thay đổi không phải là không có nguyên nhân. Tuy nhiên cái nguyên nhân đó làm quản lí Mã không dám nghĩ nhiều. Đều âm thầm làm tốt chuyện của mình là được.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Vương Nhất Bác ngồi nhìn ly cà phê nhỏ giọt, hắn không thích cà phê, không thích vị đắng của nó. Nhưng mà đối với hình tượng của hắn hiện tại, một vị MC chuyên nghiệp hay một vị tổng tài lạnh lùng đều không cho phép hắn thể hiện ra sở thích cá nhân. Hắn mông lung nhìn ra ngoài cửa kính, ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt anh tuấn mơ hồ như không cảm xúc.
Trong lòng hắn lại tự hỏi từ bao giờ mà mình lại yêu thích loại nước kia đến vậy, Starbuck raspberry blackcurrent, loại nước yêu thích của Tiêu Chiến.
"Vương lão sư, tiền bối hẹn em ra đây có việc gì sao?"
Trước mặt đột nhiên xuất hiện một chàng trai trẻ, ăn mặc có vẻ kín đáo, mũ cũng kéo xuống che đi vầng trán, tóc tai đều vuốt gọn ra sau. Cậu ta cất lên một nụ cười tiêu chuẩn, không khoa trương, không nịnh nọt. Chỉ có ánh mắt là không giấu được sự vui sướng cùng phấn khích.
"Cậu quả thực để cho tôi ấn tượng không tệ đấy."
Vương Nhất Bác mang khuôn mặt lạnh lùng, tỏa ra khí tức áp sát người đối diện, đem đối phương bức thành thế bị động, biến cậu ta trở thành nhỏ bé, một người dưới mãi mãi không với được người ở trên. Thế nhưng đối phương có vẻ lại là một tên đần độn không hiểu phong tình, cái bộ dáng cố tỏ ra khôn ngoan nhưng ánh mắt lại không biết thu liễm đang dán chằm chằm trên khuôn mặt đầy nam tính của Vương Nhất Bác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!