Tiêu Chiến lần này tỉnh dậy, lần nữa lại phát hiện mình trong bệnh viện, lại nhìn thấy quản lí Hạ từ ngoài cửa bước vào, cứ tưởng bản thân mình lại một lần nữa trọng sinh, hại anh ngơ ngác hết một hồi. Cảnh tượng quen thuộc như vậy, thế nhưng mọi chuyện lại không phải như vậy. Quản lí Hạ tay xách nách mang một đống đồ đem vào, vừa đi vào đã liên tục mắng Tiêu Chiến.
"Em không cần mạng nữa sao? Làm sao mà uống nhiều như vậy? Lần trước nhập viện còn chưa biết chán sao."
Tiêu Chiến biết bản thân mình sai rồi, tự mình hành hạ mình tới như vậy, trong khi nhiều năm về trước anh đã tự hứa là sẽ đối tốt với bản thân. Làm sai thì phải im lặng chịu nghe mắng, nhưng anh cũng rất tò mò bản thân mình làm sao lại có thể vào được tới bệnh viện đây.
"Chị Hạ, ai đưa em vào viện vậy?"
"Ngoài chị ra còn ai vào đây hả? Em không nhớ sáng nay mình có lịch trình sao, nhìn điện thoại xem chị gọi cho em bao nhiêu cuộc, không thấy em nghe mới chạy đến nhà em, cũng may trước đó em còn đưa chị chìa khóa, nếu không thì cái mạng nhỏ của em khẳng định là không còn rồi."
"Có đến mức nghiêm trọng vậy sao?"
Còn nói là không nghiêm trọng sao, sáng nay lúc quản lí Hạ chạy đến nhà, mở cửa vào chính là Tiêu Chiến đang nằm lăn lóc trên sàn nhà, xung quanh vỏ rượu bia chất thành đống, bàn ghế lộn xộn, đồ đạc cũng lộn xộn. Quản lí Hạ chính là muốn hét lên, tưởng đâu là cướp của giết người rồi. Cũng may chị là một người mạnh dạn lại bình tĩnh, mới có thể đem Tiêu Chiến tới bệnh viện kiểm tra, kết quả là bị xuất huyết dạ dày do không ăn uống mà lại uống quá nhiều bia rượu trộn lẫn cùng một lúc.
"Em với Nhất Bác cãi nhau à, chị gọi cho cậu ấy không được."
"Từ bây giờ chuyện của em chị đừng gọi cho hắn nữa."
Tiêu Chiến khó chịu lên tiếng, bây giờ nghe thấy tên Nhất Bác thôi cũng thấy đặc biệt chói tai. Quản lí Hạ cũng không khuyên gì thêm, người ta đang giận dỗi nhau mình có khuyên cũng vô ích, hơn nữa yêu đương có giận dỗi cũng là chuyện bình thường, năm ba ngày lại hòa nhau thôi. Nhưng mà chị thật sự đau lòng thay cho Tiêu Chiến, tự hành hạ bản thân tới như vậy, e rằng lần này cãi nhau cũng không nhỏ đi.
"Haiz.. Có giận dỗi chuyện gì cũng đừng tự làm mình tổn thương chứ."
"Em biết rồi, sau này sẽ chuyên tâm vào làm việc thôi."
Quản lí Hạ đưa điện thoại cho anh rồi quay qua sắp xếp đồ đạc mới đem đến. Lúc nãy chị ghé qua nhà Tiêu Chiến lấy đồ cũng cầm luôn điện thoại của anh tới, để anh có chán còn có cái mà dùng. Tiêu Chiến mở điện thoại, trên màn hình là một cuộc gọi nhỡ của Vương Nhất Bác cùng một loạt tin nhắn hắn gửi đến cho anh.
"Chiến ca, em có việc phải đi Mỹ công tác vài hôm. Anh ở nhà nhớ ăn uống đầy đủ, đừng tham công việc quá, phải nghỉ ngơi nhiều vào. Cũng đừng nhớ em quá nhé, em rất nhanh sẽ về, sẽ mua quà về cho anh. Yêu anh."
Tiêu Chiến lướt lướt đọc vài tin nhắn nữa, đại khái là hắn giải thích việc mình đi đột xuất, không có đến báo trước cho anh, lại thêm vài tin dặn anh đủ điều. Anh chán ghét kéo số hắn vào danh sách đen, cũng chặn luôn hắn ở trên wechat, anh bây giờ không muốn dính líu tới hắn nữa.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Chán chán lại lướt đến weibo, xem một vài tin tức thú vị. Nhưng vừa mở vào ứng dụng, đập vào mắt anh chính là vị trí no.1 hotseach "Phương Trạch tuyên bố giải nghệ." Tiêu Chiến run run tay cuối cùng cũng bấm vào xem.
Ghim ngay tại đầu chính là thông báo từ phòng làm việc của tên kia. Đại ý là Phương Trạch đi Mỹ du học, trong khoảng thời gian tới sẽ không có bất cứ hoạt động nào, sau này còn quay lại hoạt động hay không cũng chưa xác định. Phương Trạch cũng chia sẻ bài đăng của phòng làm việc, còn viết hẳn một bài tâm thư dài như sớ để chia tay với fan.
"Hay lắm"
Tiêu Chiến cầm điện thoại siết chặt, siết đến mức đỏ hết cả tay, ngay cả gân tay cũng nổi lên. Rõ ràng đến mức này mà anh bây giờ mới nhận ra, tên điên kia chạy đến trước mặt anh chửi anh không phải là ghen anh với Vương Nhất Bác sao? Phương Trạch có kim chủ bao nuôi, còn không phải Vương Nhất Bác thì là ai đây, bây giờ hắn còn đích thân đưa tên kia qua tận Mĩ cơ đấy. Thế mà hắn còn chưa trở mặt với anh, còn tiếp tục lừa dối anh.
Hắn có phải hay không đợi đến lúc anh đã đồng ý yêu hắn rồi mới cho anh một đòn trí mạng. Tiêu Chiến lần đầu tiên cảm thấy hổ thẹn vì mình đã sống hẳn hai kiếp rồi mà vẫn bị người ta lừa thật đau đớn.
Anh khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được.
"Chị Hạ, giúp em một chuyện được không?"
Anh gọi quản lí Hạ lại rồi cẩn thận nói ra yêu cầu của mình.
"Tiêu Chiến, em điên rồi sao? Chuyện này chị không thể giúp em."
"Tại sao không, chuyện này không phải rất tốt cho bộ phim sắp chiếu sao?"
"Tiêu Chiến, nhiệt độ của em vốn rất tốt rồi, không nhất thiết phải làm chuyện này để thu hút cho bộ phim đâu."
"Nhưng làm như vậy còn có thể đập tan một số tin đồn thất thiệt về em, không phải sao?"
"Cái này không phải em muốn là được đâu, đoàn đội bên kia chưa chắc đã giúp em. Còn nữa, em mà không cho chị một lí do chính đáng chị cũng sẽ không giúp em."
Lúc Tiêu Chiến còn đang cắn răng suy nghĩ xem làm sao có thể đem lời nói dễ hiểu nhất giải thích cho quản lí Hạ hiểu thì chị lại nghe điện thoại, hình như cuộc gọi có vẻ rất quan trọng, quản lí Hạ có vẻ cũng rất tức giận, liên tục hét vào điện thoại không ngừng. Sau khi tắt điện thoại thì vội vàng lướt lướt bấm bấm xem gì đó, càng xem sắc mặt lại càng xấu đến cực điểm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!