Chương 23: Lừa dối

Từ hôm bị Phương Trạch khiêu khích tại game show, Tiêu Chiến cũng không có nói thêm gì với Vương Nhất Bác, anh âm thầm thuê thám tử điều tra tên kia một chút. Cũng không phát hiện ra điểm yếu gì của hắn, chỉ phát hiện ra hắn có một kim chủ bao nuôi, nhưng người này là ai thì điều tra không dễ, có vẻ không phải là người trong giới giải trí. Không điều tra được gì cũng không có nghĩa là không làm gì được hắn, anh tuy không có người chống lưng nhưng địa vị cùng độ nổi tiếng cũng không phải nhỏ.

Anh vốn trước giờ không thích cùng người so đo nhưng đối với tên này lại cực kì muốn trả thù hắn, thế nên chuyện những hợp đồng quảng cáo hay quay phim của Phương Trạch cuối cùng lại rơi vào tay Tiêu Chiến cũng không lạ nữa.

Hợp đồng giành về tay cũng khiến anh bận rộn không ít, hợp đồng cũ hợp đồng mới xoay anh vòng vòng. Chỉ có điều cái này cũng xứng đáng đi, so với những gì Phương Trạch gây ra cho anh, anh đối với hắn đã rất là lương thiện rồi.

Tiêu Chiến bị công việc xoay vòng hơn một tháng trời mới có được ngày nghỉ xả hơi. Cũng không có thời gian gặp Vương Nhất Bác, hình như anh có chút nhớ hắn. Đi làm về liền đi ngủ, ngủ dậy lại đi làm, chỉ có thời gian rảnh mới có thể cùng hắn nhắn qua lại hai ba tin, đôi khi là gọi video nhìn nhau một chút rồi thôi. Không biết anh có phải vì nhớ mà sinh ra ảo giác hay không, nhưng có một vài lần khi anh đang quay thì lại nhìn thấy bóng dáng hắn loáng thoáng chỗ nhân viên công tác, nếu thật là Vương Nhất Bác khẳng định hắn sẽ trực tiếp gặp anh chứ không có lén lút như vậy. Hợp đồng với công ty của hắn cũng sắp đến hạn, tiếp tục kí còn có thể quang minh chính đại đến đó nhìn hắn làm việc.

Nhưng mà thực sự cũng không thể lúc nào cũng để hắn chủ động chạy đến, lần này anh tự mình mời hắn đi ăn cơm. Rút điện thoại ra định nhắn tin cho Vương Nhất Bác thì đúng lúc Lí Minh gọi điện đến hẹn anh đi triển lãm tranh, nói Mạnh Quân đã mua vé rồi. Triển lãm lần này anh cũng rất thích, đều là những tác phẩm nổi tiếng. Đành để lần sau gặp Vương Nhất Bác vậy.

Mỗi lần Tiêu Chiến đi triển lãm nghệ thuật, anh đều ăn mặc rất phóng khoáng, mang hơi hướng lãng tử. Không phải mặc quá nghiêm túc như khi đi show hay tham gia phỏng vấn. Mà outfit kiểu này cũng đặc biệt hợp với anh, làm anh như trẻ ra mấy tuổi.

Khi còn đang chờ Lí Minh thì Mạnh Quân đã xuất hiện, hắn nói Lí Minh bận việc không thể đến, lúc này Tiêu Chiến mới để ý đến điện thoại, đúng là có tin nhắn của Lí Minh thật. Thôi thì đi với tên Mạnh Quân này cũng không sao, dù sao kiến thức nghệ thuật của hắn cũng thật uyên bác, chưa kể qua cuộc nói chuyện lần trước anh cảm thấy hắn không hẳn là người xấu đi.

"Tiêu Chiến, lại đây tôi dẫn cậu tới trong kia, các tác phẩm bên ấy mới thật sự có giá trị"

Mạnh Quân dẫn anh đi tới một căn phòng khác, bên trong căn phòng này tuy ánh đèn hơi mờ ảo, nhưng nó lại làm tăng thêm vẻ ma mị của các bức tranh. Đây đúng là tuyệt tác, Tiêu Chiến mải mê ngắm nhìn các bức tranh, chìm sâu vào phân tích lí giải chúng.

Đột nhiên có một vòng tay ôm ngang eo Tiêu Chiến, làm anh bất ngờ suýt chút nữa hét lên. Anh vội vàng tránh né thoát ra khỏi vòng tay đó

"Anh điên sao? Làm cái gì vậy?"

"Cậu tỏ vẻ cái gì chứ, không phải đã theo tôi vào tận đây sao?"

Ý gì đây? Anh vào đây xem tranh thôi có được không? Mà kể cũng lạ, từ lúc anh vào đây, căn phòng cũng chỉ có 2 người, không thấy bóng dáng của người thứ 3 xuất hiện.

"Tiêu Chiến, nghe nói dạo gần đây địa vị trong giới của cậu không còn được như trước nữa, chỉ cần cậu làm tôi vui vẻ, tôi đảm bảo địa vị cậu sẽ còn hơn trước kia, thế nào?"

A, cái tên điên chết tiệt này nghĩ mình là hạng người gì đây.

"Nể tình anh là bạn tốt của Lí Minh, chuyện hôm nay tôi coi như chưa nghe thấy gì, sau này tôi và anh coi như cũng không có quen biết"

Tiêu Chiến tính quay lưng rời đi thì bị hắn chặn trước mặt.

"Vội gì chứ, mấy người thích ra vẻ như cậu chẳng phải sau khi lên giường đều ngoan ngoãn như cún hay sao?"

"Tránh ra, kiên nhẫn của tôi có giới hạn"

"Haiz, vội vàng như vậy để chạy về vui vẻ cùng Vương Nhất Bác sao? Nói đi, hắn cho cậu bao nhiêu tôi có thể cho cậu gấp đôi, gấp ba lần hắn."

Mạnh Quân mang vẻ mặt trêu ngươi cười cười cợt nhả. Hắn tiến về phía Tiêu Chiến tính ôm lấy anh. Nhưng Tiêu Chiến nhanh tay cho hắn một đấm vào mặt, một đấm này dùng 10 phần khí lực khiến cho Mạnh Quân bị bất ngờ ngã dúi dụi xuống đất, miệng còn rỉ ra một ít máu. Hắn trợn trừng đôi mắt nhìn Tiêu Chiến, không ngờ cái dáng vẻ như hoa đào mùa xuân này của Tiêu Chiến mà lại có khí lực lớn đến thế, hắn không biết là Tiêu Chiến có võ.

"Mạnh Quân, ăn nói cho cẩn thận."

"Con mẹ nó Tiêu Chiến, mày điên à?"

Tiêu Chiến từ trên cao nhìn hắn với anh mắt khinh bỉ.

"Tôi đã nói kiên nhẫn của tôi có giới hạn, chúng tôi không phải loại người dơ bẩn giống như anh"

"Haha, đừng sớm tự nhận mình thượng đẳng, không biết giờ này Vương Nhất Bác đang cùng ai lên giường rồi."

Tiêu Chiến tức giận đá cho hắn thêm một cước rồi mới bỏ đi. Cũng không thèm nghe thêm hắn đang lảm nhảm cái gì nữa.

---

"Thật xui xẻo"

Tiêu Chiến vừa lái xe vừa mắng, hiếm lắm mới có một ngày nghỉ ngơi mà bị tên điên này phá hỏng. Tâm trạng thật là không tốt, không biết giờ này Vương Nhất Bác đang làm gì? Còn tên Mạnh Quân kia nữa, rốt cuộc làm sao hắn biết giữa anh và Nhất Bác có quan hệ gì chứ, còn nói cái giọng điệu đó. Anh hiện tại rất tin tưởng Vương Nhất Bác, mọi thứ hắn biểu hiện đều rất chân thành, chắc chắn sẽ không ở sau lưng anh làm điều lén lút. Nhưng mà hình như anh đã lầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!