Chương 22: Một chút ỷ lại

Phim của Tiêu Chiến vừa đóng máy, Vương Nhất Bác cũng không phải mỗi ngày vất vả lái xe hơn tiếng đồng hồ chạy đến phim trường của anh cùng anh luyện võ chưa đầy hai tiếng rồi lại trở về nhà nữa. Tiêu Chiến dọn về nhà nên thời gian đi lại của hắn cũng rút gọn hơn, thời gian được ở bên anh lại càng nhiều hơn. Tiêu Chiến cũng không có thời gian nghỉ ngơi mà lại tiếp tục lao vào công việc, thời gian ở đoàn phim cũng làm anh bỏ lỡ mất một số hợp đồng rồi, hiện tại không thể lười biếng.

Hôm nay Tiêu Chiến quay một game show truyền hình thực tế có tên là "Huynh đệ xông lên". Đây là một game show trò chơi chiến đấu, mỗi tập đều có các nhiệm vụ khác nhau, đặc trưng là đều phải vận động rất nhiều. Tiêu Chiến vốn không kén chọn show, cũng không quan tâm ai quay chung với mình, chỉ cần thấy thú vị thì sẽ tham gia.

"Xin giới thiệu khách mời đầu tiên của chúng ta hôm nay, ca sĩ, diễn viên Tiêu Chiến"

"Chào mọi người, Tôi là Tiêu Chiến, rất vui hôm nay có thể tham gia chương trình này cùng với mọi người"

"Hoan nghênh Tiêu Chiến."

"Tiếp theo, xin mời..."

"Và cuối cùng, vị khách mời trẻ tuổi nhất của chúng ta ngày hôm nay, cũng là vị diễn viên trẻ tuổi gây tiếng vang gần đây, xin mời Phương Trạch"

"Xin chào mọi người, em là Phương Trạch, rất cảm ơn mọi người thời gian qua đã quan tâm đến em, hôm nay mong có thể nhận được sự ủng hộ hết mình của mọi người"

Phương Trạch là một thiếu niên hơn 20 tuổi, da trắng, dáng người thanh mảnh. Cậu ta có một nụ cười yêu nghiệt, đúng, phải nói là yêu nghiệt, hết sức quyến rũ người khác. Vừa có răng khểnh lại vừa có má lúm đồng tiền, cười lên một cái đúng là loan loan rạng rỡ. Bảo sao mới xuất đạo một năm mà đã nổi như cồn thế này.

Tiêu Chiến đúng là cảm thán trái đất tròn một lần là không đủ, những người có liên quan kiếp trước, biết thế nào kiếp này cũng phải gặp lại, nhưng không ngờ lại gặp lại sớm như thế này. Phương Trạch, Phương Trạch, đây không phải tên tiểu tình nhân trong sạch, nhỏ bé kiếp trước của Vương Nhất Bác hay sao? Haiz, đúng là muốn tránh cũng tránh không được.

Mà anh còn đang rất ghét hắn đây, bé mèo a Dương của anh cũng vì một đạp của hắn mà chết...

Thế nhưng Tiêu Chiến anh không phải là người hay mang thù người khác. Cũng rất lí trí biết rằng kiếp này cùng kiếp trước không liên quan, chuyện kiếp trước coi như bỏ qua được thì bỏ qua, cũng coi như bớt được một chuyện. Nhưng với tên Phương Trạch này thì khác, Tiêu Chiến ghét hắn từ tận đáy lòng, ghét đến mức không muốn nhìn thấy mặt hắn. Nhưng kiếp này chỉ cần hắn không đụng đến anh, anh cũng sẽ không chủ động vác mình đi khiêu khích hắn.

"Trò chơi hôm nay của chúng ta sẽ chia làm hai đội, bao gồm 3 vòng thi. Đội nào chiến thắng sẽ nghĩ ra hình phạt cho người đội còn lại..."

MC bắt đầu tuyên bố thể lệ trò chơi và chia đội. Đúng lúc Tiêu Chiến và Phương Trạch ở hai đội đối diện nhau. Tiêu Chiến cảm thấy như vậy mới tốt, không nhất thiết phải nói chuyện với nhau. Anh từ lúc nhìn thấy hắn đều cảm thấy cả người đều có cảm giác khó chịu, tâm trạng hào hứng lúc mới đến đều vơi bớt đi rất nhiều. Hiện tại anh chỉ có thể duy trì nụ cười thương mại của mình mà tiếp tục quay show.

Vòng chơi đầu tiên chỉ là khởi động nhẹ nhàng, các đội chơi sẽ hát một bài hát cũ để cho đội còn lại đoán tên bài hát. Đội Tiêu Chiến vì có nhiều người lớn tuổi hơn nên dễ dàng giành được chiến thắng.

Vòng chơi thứ hai là chơi bóng chuyền bằng chân. Chuyện cũng không có gì đáng nói cho đến khi Tiêu Chiến phát hiện ra điều bất thường. Tên Phương Trạch đó thế nhưng toàn nhắm vào Tiêu Chiến mà đem bóng đá tới, lực còn rất mạnh. Cố ý, hắn chắc chắn là cố ý. Tiêu Chiến anh còn chưa có làm gì hắn, nếu 1-2 lần thì còn có thể hiểu được, nhưng đây lần nào bóng tới chân hắn hắn cũng chỉ đá đến chỗ anh, còn nhằm ngay mặt.

Tiêu Chiến đương nhiên sẽ không để cho người làm bậy, thậm chí đây còn là người mình ghét. Mặc dù anh không giỏi thể thao, nhưng do đã qua tập võ, cơ thể cũng có thể coi là nhanh nhẹn, có thể tránh né, cũng có thể đáp trả. Mà anh sau khi phát hiện bất thường thì đúng là đã đáp trả, mặc dù lực đạo không mạnh.

Nhưng mà dù anh có nhẹ tay thế nào đi chăng nữa thì người có lòng hãm hại khẳng định cũng sẽ không buông tha anh. Phương Trạch hắn rõ ràng có thể tránh trái bóng đó nhưng hắn lại không tránh, còn đem mặt mình ra hứng trọn. Lúc hắn ôm mặt mình ngồi xuống, trận đấu cũng không thể tiếp tục.

Tiêu Chiến đâu thể ngờ con người này lại có thể gian xảo đến vậy. Dù trong lòng chán ghét ra sao anh cũng không thể tự hủy hoại hình tượng bản thân, đành phải tiến đến hỏi thăm hắn.

"Em không sao, là do bản thân em không giỏi thể thao, chỉ có thể tự trách bản thân yếu ớt chứ không thể trách người ta khí cường lực đại"

Phương Trạch một bộ dáng ủy khuất nói. Ha, đúng là diễn xuất thật tốt, đã diễn xuất sắc vai người bị hại rồi. Đoạn này mà đem phát ra ngoài, lại qua tay các bloger xào nấu, không biết Tiêu Chiến sẽ bị hắc thảm tới mức nào đây.

Người bị thương, quay cũng không thể quay tiếp, đạo diễn đành cho mọi người nghỉ ngơi 30 phút rồi mới tiếp tục.

Lúc Tiêu Chiến đang còn ngồi rảnh rỗi xem tin nhắn Vương Nhất Bác gửi cho anh thì Phương Trạch chạy đến trước mặt anh. Anh nhìn hắn khó hiểu, không biết hắn định làm gì. Mà cũng không để anh phải chờ lâu, tên điên này lập tức buông lời khiêu khích

"Tiêu lão sư mới nhập viện mà sức lực xem ra vẫn còn rất tốt đấy nhỉ? Xem ra một lần là không đủ rồi."

Chỗ Tiêu Chiến ngồi là một góc khuất, không có máy quay hậu trường, cũng ít người qua lại. Nếu có ai vô tình đi ngang qua cũng chỉ nghĩ là hai người đang nói chuyện phiếm mà thôi. Chỉ có Tiêu Chiến biết tên điên này đang cố tình khiêu khích anh, cái ánh mắt, cái khuôn mặt đó. Y như kiếp trước, một khắc cũng không thể quên. Tiêu Chiến nhíu mày, cuối cùng cũng mở miệng hỏi hắn một câu

"Ý gì?"

"Nghe nói anh học thức cao siêu, ý tại mặt chữ mà còn không hiểu sao?"

"Cậu Phương, tôi và cậu có thù oán gì sao?"

"Còn thích ra vẻ ngây thơ, anh lúc nào cũng có thể dùng khuôn mặt ngây thơ của mình đi quyến rũ người khác nhỉ."

Tiêu Chiến bây giờ thật sự rất tức giận. Đang yên đang lành bị người ta chạy đến mắng, mà cái người đó lại là người anh rất ghét. Nếu bây giờ ở đây không phải là trường quay, chỉ sợ đã trực tiếp đem tên điên này đánh cho một trận rồi. Không biết hắn dựa vào đâu mà vừa có thể hại người còn chạy đến trước mặt người ta huênh hoang. Đúng là loại người sinh ra đã để cho người khác chán ghét. Thời điểm hắn thấy Tiêu Chiến tức giận liền vui vẻ bỏ đi, chỉ còn lại một mình anh đang bận ngơ người suy nghĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!