"Này, cậu bận việc gì sao mà ở đây suốt vậy? Người bệnh cũng là tôi cơ mà."
"Sợ anh chán nên ở đây chơi với anh, công việc có người khác lo rồi."
"Không cần."
"Cái đồ độc miệng nhà anh không thể nói chuyện nhẹ nhàng với em sao? Rõ ràng anh toàn nói một đằng nghĩ một nẻo thôi, thật muốn giận anh mà."
"Vậy cậu giận đi, tự nhiên."
"Chiến ca, em sai rồi, không giận, không giận, anh nói chuyện với em là em vui rồi."
"Xì.. cậu bớt trẻ con đi, càng ngày càng phát hiện ra nhiều điểm khác biệt của cậu đấy."
Tiêu Chiến nằm viện mấy ngày thì Vương Nhất Bác dính lấy anh không rời dù chỉ là một giây. Mọi thứ đều được quản lí Mã đưa tới bệnh viện cho hắn. Suốt mấy ngày trời hai người bên nhau nói chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Anh sẽ kể cho hắn nghe nỗi khổ khi anh đóng phim, hắn lại kể cho anh niềm vui khi làm MC, những chuyện thú vị mà hắn gặp được. Còn cho anh xem mấy loại kẹo bánh đồ ăn mà công ty chuẩn bị hợp tác phân phối.
Hắn còn rất kiên quyết tuyên bố anh thích ăn cái gì thì công ty hắn sẽ trực tiếp hợp tác với bên đó. Nói chán lại cùng nhau chơi game, chơi hết game này tới game kia, lần nào Tiêu Chiến cũng là người giành chiến thắng nhiều hơn, còn Vương Nhất Bác thì bị anh cười nhạo không ngớt.
"Cậu nhiều việc như vậy còn không mau mà về làm việc đi."
"Được rồi, hết hôm nay em liền về."
"Xì, hết hôm nay tôi cũng xuất viện rồi."
"Anh mau ăn nhiều lên để có sức mà xuất viện, nào, món này ngon lắm, A.."
Vương Nhất Bác gắp một miếng thịt tính đút cho anh, hắn lúc ăn cơm cứ thích làm như vậy, coi anh như em bé. Mới đầu Tiêu Chiến còn vùng vằng, sau chẳng hiểu sao lại mặc kệ hắn, hắn đưa tới thì anh ăn, dù cho anh cũng đang ăn phần của mình.
"Chiến Chiến"
Quản lí Hạ bước vào đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng này, chị cảm thấy bình thường vì chuyện Vương Nhất Bác đối tốt với Tiêu Chiến mấy năm nay chị là người nhìn rõ nhất. Nhưng lần này thì có vẻ không xong rồi vì đằng sau chị còn có một người nữa, cho dù rất thân với Tiêu Chiến nhưng mà cũng không biết người ta có hay không mà lấy điểm này làm bất lợi anh.
Trương Tiểu Yến bận rộn ở đoàn phim hôm nay mới xin nghỉ được để đi thăm Tiêu Chiến, chính là nhìn thấy cái này thì có hơi chút bất ngờ thôi. Hóa ra người yêu bí mật mà cô hay trêu anh lại là Vương Nhất Bác. Từ tận mấy năm trước quay phim chung thấy ánh mắt hắn khác biệt là cô đã phần nào hiểu được rồi, cơ mà bây giờ tận mắt nhìn thấy hai người bên nhau vẫn là làm nội tâm cô có chút xao động.
Để mọi người không bối rối thì cô cũng tự nhiên đi vào chào hỏi Vương Nhất Bác, sau đó mới bắt chuyện với Tiêu Chiến. Dù sao cô cũng chỉ là quen biết với hắn chứ không được tính là thân nên không biết nói chuyện kiểu gì, với cả cô là đi thăm Tiêu Chiến mà. Thế là cô và Tiêu Chiến cứ thế ngồi nói chuyện, có lúc còn thì thầm to nhỏ gì đó làm Tiêu Chiến cười rộ lên.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Vương Nhất Bác ngồi một bên cũng không xen được vào câu chuyện của hai người, mặt đã đen như đít nồi. Hắn dùng ánh mắt sát thủ liên tục phóng đạn về phía Tiểu Yến khiến cô ngồi thôi mà cảm thấy sống lưng lạnh toát. Đến khi cô phát hiện ra ánh mắt của hắn thì mới biết mình chết chắc rồi, nếu cô mà còn dám ở đây thì thầm to nhỏ với Chiến ca nữa thì chắc chắn sẽ bị hắn ta băm chết.
Cô gái nhỏ cũng rất thức thời mà rút lui, xuất hiện đúng lúc người ta show ân ái thì thôi đi, nay còn làm gián đoạn thời gian của người ta chính là tội tày trời a. Người thức thời mới là trang tuấn kiệt, rất nhanh cô đã tạm biệt Tiêu Chiến mà đi về, nếu còn không đi chắc chắn phải bỏ xác tại đây rồi.
"Không phải em trống lịch trình sao? Ở lại nói chuyện thêm một lát.?"
Đệt, Tiêu Chiến này là đang trực tiếp muốn mạng của cô gái này hay sao? Anh không nhận ra ánh mắt của hắn đáng sợ đến thế nào à? Cái này cô phải nghiêm túc suy nghĩ thêm về vấn đề anh có phải nói coi cô như em gái là giả hay không.
"Chiến ca, đợi anh quay lại đoàn phim rồi nói đi, em đi trước, bye bye."
Đợi Trương Tiểu Yến chạy mất dạng rồi anh mới quay qua nhìn Vương Nhất Bác, phát hiện hắn nãy giờ nhìn anh chằm chằm. Tiêu Chiến có hơi ngượng ngùng vuốt vuốt mũi, nãy giờ mới nhớ ra bị cô em kia trêu trọc đến phát ngại mà không dám nói chuyện cùng Vương Nhất Bác luôn.
"Anh thích cô ta đến vậy à?"
"Ghen sao?"
"Anh biết còn hỏi."
"haha, Vương Nhất Bác, anh coi cô ấy là em gái thôi, giống như em vậy."
"Không giống, em là đang theo đuổi anh, anh cũng không cười ngọt ngào với em như thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!