Bùm
"Chúc mừng sinh nhật Tiêu Chiến"
Tiêu Chiến vừa nghe tiếng pháo đến giật mình, Còn chưa kịp hoàn hồn thì lại nghe tiếng mọi người chúc mừng sinh nhật. Lúc này anh mới ngớ người, thì ra hôm nay là sinh nhật anh, ngày mà anh chẳng vui vẻ chút nào, lúc nào cũng tận lực mà quên đi. Lúc này tiếng bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên, chỉ một giọng ca duy nhất, Vương Nhất Bác đang từ ngoài bước vào, trên tay là chiếc bánh mừng sinh nhật anh, hắn đang hát vang bài hát chúc mừng anh.
"Chiến ca, chúc mừng sinh nhật, mau ước đi."
Tiêu Chiến bị một màn này dọa cho hết hồn, giờ nghe được ai bảo gì thì làm đấy, liền chắp tay lên ước, sau đó chu môi thổi phù một cái dập tắt ngọn nến số 29. Vương Nhất Bác đặt bánh xuống bàn, sau đó đem một hộp quà đưa tới trước mặt anh.
"Chiến ca, quà sinh nhật, chúc anh tuổi mới vui vẻ."
Sau đó mọi người cũng nhao nhao lên thay nhau chúc mừng anh, ai cũng tặng anh một món quà nhỏ, coi như là tấm lòng. Những năm về trước, anh đều không có tổ chức sinh nhật, đến mì trường thọ còn không muốn ăn. Sinh nhật anh, cũng là ngày giỗ của anh, ngày hôm đó như thế nào anh mãi mãi cũng không thể quên. Nên anh chỉ có thể vờ như công việc bận rộn mà quên đi, nhưng Vương Nhất Bác mỗi năm đều gửi quà đến, vào ngày này đều đặn nói yêu anh. Cái này không phải cố tình khơi gợi nỗi đau của anh hay sao.
Lần nào vào ngày này với anh đều là khủng hoảng, lúc còn có mặt quản lí Hạ thì không sao, chị Hạ sẽ cùng với mọi người chúc mừng anh, sau đó sẽ bảo anh lên weibo phát phúc lợi cho fan. Sau đó, sau khi tất cả mọi người rời đi, sẽ chỉ còn một mình anh bị bủa vây trong căn phòng kín, tự mình gặm nhấm cảm giác cô đơn, tuyệt vọng. Những lúc ấy anh rất sợ, anh muốn ngủ lại ngủ không được, cũng không dám uống thuốc ngủ, anh dù cho mất ngủ đến thế nào cũng không dám đụng vào mấy viên thuốc trắng trắng nhỏ nhỏ ấy nữa. Những lúc ấy chỉ có rượu mới có thể cứu vớt được anh.
Lúc này mọi người đều cùng nhau ngồi quây quần bên chiếc bàn nhỏ cùng một vài món ăn nên có trong ngày sinh nhật. Thế nhưng nhân vật chính là Tiêu Chiến thì tâm hồn vẫn còn đang treo ngược trên dây. Để đến khi nghe tiếng nói thì thầm bên tai anh mới thảng thốt.
"Chiến ca, em yêu anh."
Đúng, là Vương Nhất Bác đang ngồi bên cạnh anh, lén lút mà thì thầm vào tai anh, ý đồ chọc cho anh xấu hổ. Đến khi thấy anh quay qua nhìn hắn thì vui vẻ cười thật tươi, nụ cười 10 phần sáng láng, là nụ cười chân thật nhất của hắn, khóe mắt cong cong, đáy mắt như có ngàn ngôi sao phát sáng. Thế nhưng Tiêu Chiến nhìn đến nụ cười của hắn, chậm rãi một giây rồi hai giây, khóe mắt anh đong lên đầy nước, sau đó không tự chủ được cứ thế mà tuôn ra.
[Vương Nhất Bác, thật ghen tị với em, làm bao nhiêu chuyện có lỗi với anh mà lại không biết gì cả, bây giờ còn có thể trước mặt anh mà cười vui vẻ đến vậy. Mà anh thì chuyện cũ một chút cũng không thể quên, anh phải làm sao đây]
Tiêu Chiến rất nhanh thu lại nước mắt, biểu diễn ra một nụ cười có chút gượng gạo.
"Mọi người nhớ đến sinh nhật làm em vui quá, có chút cảm động nên không cầm lòng được."
"Haha, không sao, thế bây giờ mọi người cùng nâng li chúc mừng sinh nhật cho Tiêu Chiến nào."
Người vừa nói chính là đạo diễn hình ảnh lần trước quay quảng cáo cho Tiêu Chiến, lần này lại cùng qua đây quay quảng cáo thêm lần nữa nên coi như cũng là quen biết. Thế là mọi người cùng nâng li chúc mừng. Trong không khí quây quần vỏn vẹn chỉ có sáu con người, cùng quê hương cùng ngành nghề nên ngồi nói chuyện vui vẻ. Đây không phải buổi tiệc sang trọng gì cả nên ai cũng thoải mái, tự nhiên.
Tiêu Chiến uống đến ly thứ 2 thì đã sắp trụ không nổi, quả nhiên rượu truyền thống được ủ lâu năm uống vào liền khiến con người ta chếnh chuáng, với cái tửu lượng nát bét của Tiêu Chiến mà uống đến ly thứ 2 chưa gục là đã giỏi lắm rồi. Thấy Tiêu Chiến đang chuẩn bị uống đến ly thứ 3 thì Vương Nhất Bác bắt đầu ngăn cản, không ngờ lại bị anh gạt ra, sau đó rất nghĩa khí đem một hơi cạn sạch ly. Vương Nhất Bác hiểu tính Tiêu Chiến, anh không thích uống rượu, thế nhưng mà anh buồn chuyện gì đây, hồi chiều đi chơi không phải rất vui vẻ sao? Nói anh vui vẻ đến mức uống say khướt thế này thì có ma mới tin.
Khi Tiêu Chiến gục xuống bàn thì cũng là lúc ai về phòng nấy, hiện trường bề bộn đành để ngày mai kêu người đến dọn. Vương Nhất Bác đỡ anh lên giường ngủ, sau đó mới đi lấy khăn ấm lau người cho anh. Rong chơi cả ngày ở ngoài, còn chưa kịp tắm thì đã uống say rồi, nếu cứ để vậy đi ngủ hẳn là rất khó chịu đi. Thế là hắn lau người cho anh, lấy một bộ đồ ngủ thoải mái thay cho anh rồi mới tính đi về phòng mình.
Thế mà hắn chưa đi ra tới cửa thì Tiêu Chiến bên này dường như gặp ác mộng, tay chân cua loạn xạ miệng còn không ngừng ú ớ kêu lên. Vương Nhất Bác vội chạy vào nắm lấy tay anh, ý đồ lay anh tỉnh. Thế nhưng Tiêu Chiến như là nhập mộng quá sâu, dù hắn có kêu mấy tiếng cũng không tỉnh, tay chân cứ thế mà đập lên giường.
"Nhất Bác... Bác.. đừng..
Nhất Bác..."
Vương Nhất Bác nghe được tiếng phát ra từ cổ họng anh, lúc này mới nhìn đến hai bên mắt Tiêu Chiến nước mắt đã ứa ra thành hàng. Vương Nhất Bác bị một thứ gì đó đánh thẳng vào tim, đau đớn. Có thể nào anh đang mơ đến tối ngày hôm đó hay không, hôm đó cũng là sinh nhật anh. Hắn nắm chặt lấy tay anh, cũng để anh siết chặt lấy tay hắn.
"Chiến ca, em ở đây, vĩnh viễn sẽ không rời bỏ anh nữa."
Hắn nói rồi đặt lên môi Tiêu Chiến một nụ hôn, sau đó thuận tiện trèo lên giường ôm chặt anh vào lòng. Anh lúc này dường như không còn mơ thấy ác mộng nữa, người cũng đã không còn đập loạn, cảm nhận được hơi ấm thân thể hắn truyền qua, anh rất nhanh chui vào lọt thỏm trong vòng tay vững chãi của hắn, an tĩnh ngủ đến sáng.
Sáng hôm sau, dưới sự giám sát của Vương Nhất Bác thì nhân viên khách sạn đã dọn dẹp sạch sẽ phòng của Tiêu Chiến mà không hề làm anh thức giấc. Vương Nhất Bác cũng quay trở về phòng mình tắm rửa thay đồ rồi mới đi qua tìm anh, Tiêu Chiến lúc này cũng đã tỉnh lại.
"Chiến ca, anh có mệt không?"
"Có hơi đau đầu, nhưng không thành vấn đề, vẫn có thể hoàn thành tốt công việc."
"Nghỉ ngơi đi, không cần làm, em đã cho mọi người nghỉ rồi."
"Vương Tổng, chúng ta chỉ có 3 ngày ở đây thôi, hôm nay đã là ngày thứ hai rồi còn không quay chụp nữa thì đến khi nào mới có thể về đây? Lịch trình sắp tới của tôi còn rất bận cũng không thể kéo dài thêm. Tôi rất khỏe có thể làm việc bình thường, không cần nghỉ ngơi."
Tiêu Chiến còn nhớ rất rõ hôm qua mình vì buồn tủi đến mức nào mới uống đến say như vậy. Lúc đó hình như còn có lớn tiếng với Vương Nhất Bác. Thế mà nhìn hắn xem, y như không có chuyện gì. Còn có thể rủ anh đi chơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!