Tiêu Chiến mấy hôm sau mới nhớ đến chuyện trả lại món quà cho Mạnh Quân, anh gọi cho Lý Minh nhờ cậu sắp xếp cho mình một cuộc hẹn với tên kia, không quên rủ Lý Minh cùng đi. Có thêm người mới tốt, tên đó mới không thể làm bậy.
"Không ngờ lâu thế rồi mới được gặp lại Tiêu Chiến cậu nha, nhờ Lý Minh hẹn cậu đi ăn cơm mà hắn còn không chịu"
"Tôi đến đây để trả lại anh cái này"
Tiêu Chiến bỏ qua lời chào sáo rỗng mà vào trực tiếp vấn đề.
"Chỉ là quà làm quen thôi mà, cậu trả lại làm gì?"
"Không thân thích mà tặng món quà như vậy quả không thích hợp, tôi không thể nhận"
Lý Minh im lặng nãy giờ mới cười haha lên tiếng
"Haha, Mạnh Quân anh nhận lại đi thôi, Tiêu Chiến cậu ấy không thích nhận quà từ người khác, anh gửi đường đột vậy cũng có chút không phải, đừng để chuyện này ảnh hưởng hòa khí anh em chúng ta"
"Cũng chỉ là bức tranh thôi mà, lần trước đi triển lãm thấy cậu thích tranh của họa sĩ Ryan như vậy tôi mới mạo muội gửi đến, thất lễ rồi."
"Bức tranh này tôi có thích cũng có khả năng tự mua, không cần người khác tặng." Tiêu Chiến nói chuyện có chút khó chịu, khác hẳn với thái độ ôn hòa đối với mọi người như thường ngày, điều này còn làm cho Lý Minh giật mình ngỡ ngàng. Tiêu Chiến mà cậu ta quen đâu có lúc nào như thế này chứ, hồi còn làm thiết kế chung dù cho có bị khách hàng phàn nàn cũng không có nửa điểm biểu hiện thất lễ, sao bây giờ lại đanh đá như vậy.
Lý Minh đá đá chân Tiêu Chiến, ra hiệu cho anh không nên thất lễ như vậy. Dù sao cũng còn phải hợp tác làm ăn, hơn nữa Mạnh Quân còn là bạn hắn, Tiêu Chiến thế này thật làm hắn khó xử.
"Tiêu Chiến à, Mạnh Quân cũng không phải có ý xấu mà, cậu đừng hiểu nhầm."
Tiêu Chiến vốn không định như thế, nhưng gặp phải tên kia thì lại phát ghét, liền không nhịn được mà nói năng khó nghe. Nhưng chưa kịp nói gì thì Mạnh Quân bên kia lại tiếp lời của Lý Minh.
"Là do tôi thất lễ rồi, thật sự là tôi quên mất thân phận đặc thù của Tiêu Chiến nên làm cậu ấy hiểu nhầm rồi. Bình thường tôi cũng hay gửi tặng tranh cho người khác làm quà, mọi người đều rất vui vẻ. Lần này thực xin lỗi cậu Tiêu Chiến. Để chuộc lỗi cho sự thất lễ này, lần tới tôi mời hai cậu đi xem triển lãm tranh có được không? Cái này thì chắc không có vấn đề chứ"
"Cái này thì chắc chắn không có vấn đề" Lí Minh trả lời luôn không cho Tiêu Chiến kịp nói. Để Tiêu Chiến từ chối nữa thì thật không hay, cậu là người ở giữa rất là khó xử a. Tiêu Chiến dù rất không muốn đồng ý nhưng cũng không muốn làm khó Lý Minh, thôi được rồi, đi cùng Lý Minh cũng không sao, đi xem tranh chứ có gì đâu mà phải suy nghĩ.
Sau đó buổi nói chuyện diễn ra cũng coi như là êm đẹp, mặc dù không thích tên kia, nhưng những kiến thức về khoa học mĩ thuật của hắn thực sự là chuyên sâu. Những thứ mà Tiêu Chiến tò mò đều được hắn giải thích cặn kẽ. Ba người cùng bàn luận rất là sôi nổi. Từ ban đầu nói về lịch sử ngành mỹ thuật, sau đó không biết làm sao đã nói đến nỗi khổ của các nhà thiết kế, cuối cùng còn kể cả chuyện thời học sinh.
Bấy giờ Tiêu Chiến mới biết hóa ra thời sinh viên của Mạnh Quân vất vả như vậy, cảm giác có chút đồng tình với hắn. Nói chuyện với hắn anh mới biết thêm một chút về con người hắn, có vẻ hơi thẳng thắn khiến người ta mất lòng, nhưng bản chất có vẻ là không xấu xa cho lắm. Anh chợt nghĩ vu vơ, có khi nào kiếp này, mọi thứ đều khác rồi không, kể cả lòng người. Tỉ như Vương Nhất Bác cũng rất tốt, có vẻ thật tâm với anh đi.
----
Lại lao vào cuồng quay công việc, một tháng trời Tiêu Chiến chạy lịch trình đến mức chân không chạm đất. Hết quay quảng cáo lại quay show, anh phải hoàn thành hết mấy lịch trình nhỏ lẻ để tháng sau còn tiến tổ quay phim, lúc quay phim cũng không thể lúc nào cũng xin nghỉ được. Bây giờ chỉ còn 3 ngày đầu tháng đi công tác nước ngoài nữa là anh có thể an tâm mà vào đoàn phim rồi.
Mà chắc hẳn 3 ngày này sẽ không dễ dàng gì đi, vì quay một cái quảng cáo mà đi tận 3 ngày thì làm sao mà đơn giản cho được chứ.
Tiêu Chiến tách khỏi dòng fan hâm mộ, đưa tay ra vẫy vẫy tạm biệt các tiểu tỉ tỉ rồi mới làm thủ tục check in lên máy bay. Tiêu Chiến vốn muốn tranh thủ thời gian bay sẽ nghỉ ngơi một chút, ai ngờ vừa vào chỗ ngồi liền thấy cái mặt của Vương Nhất Bác cười toe toe ngồi ghế bên cạnh.
"Xin chào, Chiến ca."
"Cậu sao lại ở đây?"
"Em cũng đi Nhật Bản nè."
"Không phải đã nói là..."
"Chiến ca, công ty em tổng giám đốc sẽ đích thân giám sát minh tinh quay quảng cáo, cái này là đối xử với anh như người bình thường đấy."
Tiêu Chiến giật giật khóe môi, nào có cái lí ấy. Tiêu Chiến làm trong ngành giải trí đâu tính là mới, quảng cáo cũng quay qua trên dưới mấy chục cái, làm gì đã bắt gặp cái công ty nào như công ty của hắn chứ. Nếu không phải hắn từng nói thích anh, e rằng anh đã cho là hắn ghét anh nên mới giám sát bắt bẻ anh cũng nên. Anh quyết tâm không thèm để ý đến hắn nữa, giờ bay còn dài, nên nhắm mắt dưỡng thần một chút.
Mà một chút của anh chính là ngủ đến lúc hạ cánh, dù sao cũng là ngồi ghế hạng thương gia, thoải mái như vậy tội gì không ngủ.
Vừa đặt chân đến Nhật Bản, khí hậu ôn hòa làm cho Tiêu Chiến cảm giác cả người khỏe khoắn, cả một tháng chạy lịch trình khiến anh mệt đến rã rời, nếu như ở đây mà được đi chơi thì thật tốt, rất tiếc là anh lại đến đây để quay quảng cáo mất rồi. Tiêu Chiến theo quản lí Hạ và đoàn người bên công ty Vương Nhất Bác về khách sạn. Lần này bọn họ đi cũng không nhiều người, bên Tiêu Chiến ba người, cùng bên kia tính cả Vương Nhất Bác thì tổng chỉ có 6 người.
"Tiêu Chiến em cứ nghỉ ngơi trước đi, khi nào họ sắp xếp xong sẽ báo lại cho chúng ta, lúc ấy mình đến chỗ quay là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!