Chương 16: Lại ăn cơm

Kể từ hôm ăn cơm với Vương Nhất Bác, quả thực hắn không dám làm phiền đến anh, gần một tuần trời đều không thấy tin nhắn, trong khi những ngày trước thì mỗi ngày đều ít nhất có một tin chúc ngủ ngon. Đột nhiên như vậy, làm anh có chút không quen, nhưng cảm xúc lạ lẫm thoáng qua đó, bị anh dẹp qua một bên. Chuyện công việc còn rất nhiều, không có việc thì anh tự làm mình bận rộn hơn là được.

"Tiêu Chiến, có người gửi quà cho em này"

"Người ta trực tiếp gửi đến phòng làm việc còn để tên là bên công ty thiết kế, chị nghĩ là bạn của em nên đã nhận cho em rồi"

"A.. bên thiết kế sao?"

Mới đầu Tiêu Chiến còn tưởng là Vương Nhất Bác lại bày trò. Tâm trạng thoáng chút vui vẻ. Nhìn đóng gói cẩn thận thế này, xem ra người gửi tâm ý không nhỏ. Đến khi Tiêu Chiến mở ra, mới biết đây là một thứ vô cùng quý giá, là tranh của họa sĩ Ryan. Tiêu Chiến thực sự rất thích tranh của vị họa sĩ này, đây là thứ có tiền cũng không thể mua. Nhưng rốt cục khi nhìn thấy tấm thiệp bên trong, tâm trạng kích động ban nãy trôi hết sạch, thay vào đó là vẻ mặt khó coi đến cực điểm.

"Chào Tiêu Chiến, không biết cậu còn nhớ tôi không? Nhưng tôi rất ấn tượng với cậu đấy. Món quà nhỏ này là để kỉ niệm lần đầu gặp mặt cậu. Mong lần sau có thể cùng cậu gặp mặt ăn bữa cơm.

Kí tên Mạnh Quân"

A, chết tiệt. Cái tên điên này lại có ý đồ gì đây. Đúng là kiếp này với kiếp trước không có gì thay đổi, thật phiền phức. Thái độ lần trước của anh quả thực vẫn còn rất khách khí với hắn rồi. Anh nghĩ lần này phải thẳng thừng, không để người ta được cơ hội lấn tới.

"Lần sau đừng tùy tiện nhận đồ người ta gửi đến nữa, còn cái này em sẽ tự đem trả lại"

Tiêu Chiến cau mày nói xong thì dẹp bức tranh qua một bên, chuyên tâm nghiên cứu lịch trình của mình.

"Được rồi, bên công ty WX mới gọi điện tới nói cuối tuần này phải sửa quảng cáo gấp nên mong em có thể đến, trùng hợp cuối tuần lịch trình em trống nên chị nhận rồi, không vấn đề chứ?"

Hạ Diệp nhỏ nhẹ hỏi, mới rồi tự ý nhận quà mà nhìn sắc mặt Tiêu Chiến có vẻ không tốt nên bây giờ lại tự nhận thêm việc làm chị có vẻ sợ. Dù biết Tiêu Chiến không phải là người giận cá chém thớt, nhưng mà vẫn nên cẩn thận một chút, sắc mặt của Tiêu Chiến bây giờ chị lần đầu tiên mới thấy. Còn tưởng sẽ bị trách vì nhận thêm việc vào ngày nghỉ, ai ngờ đâu Tiêu Chiến lại đồng ý, tâm trạng cũng không thấy khó chịu nữa.

Tiêu Chiến cũng không hiểu được bản thân mình, rõ ràng là anh không cho hắn được phép đối xử tốt với anh, nhưng khi hắn thật sự làm thế thì anh lại có chút hụt hẫng. Không nghĩ mình không cho thì hắn sẽ không làm, có phải thái độ hôm ấy của anh có hơi quá đáng rồi không. Dù sao thì cũng không thể nào quay lại, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.

---

"Chiến ca, anh đến rồi."

Vương Nhất Bác vừa thấy anh đến công ty thì vui mừng ra mặt, thấy Tiêu Chiến tay xách túi lớn túi nhỏ đồ ăn thì cười càng khoa trương hơn. Này cũng không phải do anh tự nguyện nấu, là bị hắn ép đi. Tiêu Chiến vừa nhìn thấy hắn như vậy, nhịn không được muốn mắng một câu, nhưng đến khi lời nói ra lại chẳng có lấy một hàm ý mắng mỏ, chỉ như trêu đùa mà thôi.

"Cậu đường đường là tổng giám đốc một công ty, thế mà đến bữa cơm cũng phải năm lần bảy lượt nhắn tin đòi tôi sao? Tôi đã nói là được thì nhất định sẽ làm mà."

"Này không tính, đồ anh nấu em không đòi thì làm sao có thể ăn đây."

"Được rồi, vậy đồ ăn đây, cậu ăn đi, tôi xuống studio đây."

"Anh sao có thể làm thế, lần trước không phải em ăn cùng anh sao, anh trả lễ thì cũng phải như thế chứ."

"Vương Nhất Bác, tôi nghĩ công ty cậu chuyển qua đòi nợ thuê chắc sẽ phát triển lắm đấy."

Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Tiêu Chiến nói xong thì đi vào, đem thức ăn bày ra. Dù không phải cố tình nhưng anh đã làm rất nhiều món mà hắn thích, đều dựa theo thói quen ăn uống của hắn trước kia mà làm. Anh cứ nghĩ mình không còn để ý gì đến hắn, thực ra mọi thứ đều được khảm sâu trong kí ức của anh, chỉ là những kí ức cuối cùng về hắn, có lẽ toàn là bi thương.

Vương Nhất Bác vui vẻ ngồi hưởng thụ, có chút phấn khích, có chút mong chờ, nhìn anh bày bàn thức ăn, lại đơm đơm xới xới vào chén của hắn một đống đồ ăn. Cho đến khi anh xong xuôi, hắn mới cầm đũa bắt đầu thưởng thức.

"Anh không ăn sao?"

"Tôi ăn rồi mới đến, hiện tại không đói."

"Vậy ngồi nhìn em ăn sao? Cẩn thận một chút nếu không sẽ bị vẻ đẹp trai của em hù chết."

Hắn vốn tính sẽ vừa ăn vừa nói chuyện phiếm với Tiêu Chiến, như vậy sẽ rất hạnh phúc. Nhưng khi ăn được hai ba miếng thì bắt đầu trầm lặng. Đồ ăn vào đến miệng rồi nghẹn đắng lại cổ họng. Đây đều là những món hắn thích nhất, hương vị do chính tay Tiêu Chiến làm mà cho dù hắn cố bắt chước thế nào cũng không giống được. Bây giờ một lần nữa được nếm lại mùi vị này, hắn những tưởng mình sẽ rất vui vẻ, nhưng sự thật không phải thế.

Trong lòng hắn bây giờ cảm xúc rất hỗn độn, có vui có buồn, nhưng tất cả cuối cùng đều là một sự tồi tệ khó nói thành lời. Rốt cuộc những năm tháng ấy, hắn đã đối xử với anh như thế nào. Cơm anh nấu, đồ ăn anh làm, lúc nào cũng là một bàn nóng hổi chờ hắn ở nhà. Nhưng hắn lại chưa bao giờ biết trân trọng những thứ ấy. Những bàn ăn nguội lạnh, thức ăn bị đem bỏ cứ thế mà nhiều lên. Hắn chậm rãi nghĩ đến có lần hai người cãi nhau, hắn đem toàn bộ đồ ăn anh chuẩn bị đập bỏ, vương vãi trên sàn nhà.

Cho đến khi hắn biết cái gì là trân quý, thì vĩnh viễn cũng không còn cơ hội nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!