Chương 15: Cứng miệng mềm lòng

Tiêu Chiến dạo này quản lí rất tốt cuộc sống của mình, không gặp phải bất cứ trở ngại gì. Nên quay show thì quay show, nên chụp tạp chí thì chụp tạp chí. Thỉnh thoảng anh còn sáng tác rồi quay Mv cho một số bài hát của mình, bạn bè trong giới nghệ sĩ cũng kết giao không ít, có điều không quá thân thiết mà thôi.

Chỉ là cái đuôi nhỏ nào đó sẽ lâu lâu làm phiền anh. Vương Nhất Bác không đến tìm anh mà bắt anh đến công ty để cho hắn nhìn. Lần nào lí do cũng hết sức hợp lí như là quảng cáo lần trước quay không ổn, mời anh đến quay lại. Có lúc thì là quảng cáo lần trước đã cũ, nên cần quay lại một cái mới cho hợp xu hướng... Mà anh không thể không đi vì hợp đồng cũng đã kí, chưa hết một năm là chưa thể thoát được.

"Không phải cậu gọi tôi đến để sửa quảng cáo sao, sao lại thành ăn cơm thế này?"

"Bây giờ đúng giờ ăn trưa nên thuận tiện mời anh ăn chung thôi, ăn xong chúng ta bàn sau cũng chưa muộn."

"Vương Nhất Bác, tôi không có thời gian trêu đùa cùng cậu"

Tiêu

- cứng miệng mềm lòng

- Chiến nào đó khi nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn Trùng Khánh thì không biết tự lúc nào đã mất khống chế mà đặt mông ngồi xuống. Cuộc đời Tiêu Chiến vốn có hai ngoại lệ, một là Vương Nhất Bác, hai là đồ ăn. Đương nhiên, Vương Nhất Bác được ưu tiên xếp trước đồ ăn, kiếp trước là tận lực nuông chiều hắn, kiếp này là tìm cách né tránh hắn. Còn đồ ăn ngon tuyệt đối sẽ không từ chối.

Vương Nhất Bác tươi cười nhìn anh, tay không tự chủ mà gắp cho anh hết món này đến món khác. Cho đến khi chén của anh đã đầy ú ụ đồ ăn mới dừng tay lại. Miệng thì liến thoắng không ngừng.

"Tiêu lão sư mau nếm thử, những món này đều rất ngon nha"

"Anh ăn thử đi cá này đi, những món này đều do em tự làm mời anh đó"

"Còn có gà này, miến này, anh mau ăn đi không nguội mất."

"Cậu tự làm?"

"Đúng a.. Đặc biệt chuẩn bị cho Tiêu lão sư"

Tiêu Chiến ừ hử, rồi bắt đầu ăn, tay nghề quả thực không tồi. Anh là dân gốc Trùng Khánh mà còn cảm thấy nấu thua cậu ta. Vốn ban đầu chỉ định ăn lấy lệ, không biết từ khi nào mà lại ăn đến một bụng no căng, còn rất không khách khí mà đòi nước uống, cái này cũng tự nhiên quá rồi. Tiêu Chiến dường như đã quên mất bản thân ghét hắn mất rồi.

Vương Nhất Bác vừa nhìn anh ăn vừa, vừa cười nói vui vẻ

"Tiêu lão sư lớn tuổi hơn em, có thể cho em gọi anh là Chiến ca được không?"

Cậu còn hỏi cái gì chứ, không phải đã gọi rồi sao. Mấy năm qua từng lời chúc, từng lời ghi âm cậu nhét trong gấu bông không phải đều gọi Chiến ca à? Tiêu Chiến không trả lời làm Vương Nhất Bác lại được đà lấn tới.

"Chiến ca, lần tới anh đến đây em lại nấu cho anh ăn có được không, hay nếu anh thích em có thể đến nấu cho anh ăn mỗi ngày cũng được"

"Vương Nhất Bác, ai hợp tác với công ty cậu cũng đều có phúc lợi thế này sao?"

"Tuyệt đối không, công ty trước giờ, sau này cũng sẽ chỉ hợp tác với một người duy nhất là anh, đương nhiên phúc lợi này cũng chỉ mình anh có."

"Ý gì đây? Tôi nói trước, hết hợp đồng tôi sẽ không gia hạn thêm."

"Chuyện hợp đồng sau này nói, thời hạn một năm còn rất dài."

Vương Nhất Bác thấy anh bắt đầu thay đổi thái độ thì không nói thêm vào chuyện đấy nữa, câu chuyện đang nói giở chừng bị hắn chặn loại toàn bộ. Hắn bây giờ chỉ muốn nói lời yêu thương với anh, những lời không vui vẻ sẽ không muốn nghe, cũng không muốn nói. Thái độ của anh bây giờ đối với hắn là quá tốt rồi, đã chịu nói chuyện nhiều hơn, cũng không lúc nào cũng trưng ra vẻ mặt ghét bỏ như trước.

"Chiến ca anh đừng nghĩ xấu cho em nha, em là thích anh nên mới đối tốt với anh, tuyệt đối không có ý xấu"

Thật dẻo miệng. Nói ra cũng thật tự nhiên như thể nói thích một người rất là dễ dàng. Tim Tiêu Chiến bỗng nhiên đập nhanh mất một nhịp, sao bây giờ nghe Vương Nhất Bác nói thích anh anh lại không có chút chán ghét nào chứ, còn có chút ngượng ngùng. Anh vội vàng lảng sang chuyện khác

"Sao cậu lại quen biết cha mẹ tôi, cậu muốn thân thiết với cha mẹ tôi là có mục đích gì?"

"A.. Có một lần em đi quay chương trình ở Trùng Khánh có chút va chạm nhẹ với cha anh, sau đó em đưa ông đi bệnh viện rồi đưa ông về mới biết nhà. Rồi mấy lần có dịp đi ngang Trùng Khánh đều thuận tiện ghé thăm một chút. Kì thực em cũng không biết đó là nhà của anh nha. Bây giờ cha mẹ đều đối với em rất tốt, còn muốn nhận em làm con trai.."

Vương Nhất Bác nói dối không biết ngượng. Đem chuyện hắn bịa ra kể từ đầu tới cuối cho Tiêu Chiến nghe, lại còn rất phấn khích nhận cha mẹ anh thành cha mẹ hắn. Tiêu Chiến trợn mắt, cha mẹ anh lúc nào lại đi đối tốt với người ngoài như thế mà anh không biết cơ chứ.

"Tôi ăn xong rồi, chúng ta bàn chuyện công việc thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!