Kể từ sau khi kết thúc bộ phim này, Tiêu Chiến chưa gặp lại Vương Nhất Bác. Anh cũng không để tâm lắm, nhanh chóng sắp xếp cho mình một chuyến du lịch vài ngày. Quay xong một bộ phim anh cũng cần có thời gian để thoát vai, nên anh quyết định đi biển để giải tỏa căng thẳng. Bây giờ cũng chưa phải là mùa hè nên đi biển không phải là thời điểm đẹp nhất. Nhưng anh chính là muốn đi thì đi, muốn ra bờ biển đón chút gió tạt vào mặt để cho mình tỉnh táo hơn. Thế là anh đã đến Hạ Môn.
Tiêu Chiến thích cảm giác đứng trên những mỏm đá cao để cho gió tạt thẳng vào mặt, sau đó anh sẽ hét lên thật to, để cho những u buồn uất ức cứ thế theo gió mà bay đi thật xa.
"Aaaaaaaaaa….."
"Tiêu Chiến cố lên, nỗ lực hết mình vì thứ mình yêu thích"
"Tiêu Chiến, mày sẽ làm được…"
Anh hét lên, đem nỗi lòng mình phơi bày trước biển cả, giọng của anh rất nhỏ bé, không là gì so với tiếng sóng rì rào đang vỗ vào những mỏm đá kia. Nhưng nó khiến anh nhẹ lòng, cũng khiến anh tìm về chút thoải mái.
Ban đêm anh ngồi ở ban công khách sạn, nghĩ vẩn vơ. Khách sạn anh thuê là một khách sạn 3 sao có tầm nhìn hướng ra biển, thiết kế đơn giản nhưng không kém phần trang nhã và rất an tĩnh. Những lúc ngồi nghĩ vu vơ anh cũng sẽ vô thức mà nhớ đến Vương Nhất Bác, sau đó lại lắc lắc đầu để nhắc cho mình thanh tỉnh, nhắc bản thân nhớ là hắn xấu xa đến mức nào, cũng nhắc nhở luôn kiếp này mình và hắn chỉ là người xa lạ.
Anh sẽ dậy sớm đón tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu qua cửa sổ. Sẽ đi dạo vòng quanh thành phố để chụp lại vài tấm hình đẹp vào sáng sớm. Có đôi khi nổi hứng anh vẽ lại vài bức tranh về những gì mình nhìn thấy. Tối đến lại lang thang chợ đêm mà ăn hải sản. Đi một mình có lẽ trông rất vui vẻ, nhưng người ngoài nhìn vào lại thấy chút cô đơn. Tiêu Chiến cứ như vậy vòng qua vòng lại mà ở Hạ Môn hết một tuần.
Đến ngày cuối cùng, anh ra ngắm biển đêm để hôm sau lên chuyến bay sớm. Cảnh biển đêm thật đẹp, sóng vỗ rì rào, rất yên tĩnh. Anh ngồi ngắm biển, ngắm đường chân trời xa xa và cả những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Anh mải mê đến nỗi bên cạnh xuất hiện thêm một người lúc nào không hay, cho đến khi người ta ngồi bên cạnh anh, anh mới giật mình phát hiện.
"Vương Nhất Bác, sao cậu lại ở đây?"
"Biển đêm đẹp nhỉ, Tiêu lão sư"
Vương Nhất Bác không trả lời câu hỏi của anh, mà lảng tránh nó qua câu chuyện khác. Mà Tiêu Chiến nhìn thấy hắn nào có tâm trạng mà ngắm cảnh nữa, anh đứng lên toan bỏ đi thì hắn lại kéo tay anh lại.
"Tiêu lão sư, chậm đã, nói chuyện với em một lát."
Vương Nhất Bác nới lỏng tay, nhưng không có ý định buông ra. Hắn dùng khuôn mặt khẩn khoản, vội vàng nói.
"Vậy anh có thể chỉ đứng yên nghe em nói cũng được"
"Mong cậu tránh ra, tôi còn có việc"
"Chiến ca, một lát thôi" Vương Nhất Bác hấp tấp nói, cũng làm cho Tiêu Chiến đồng thời chấn động.
Vương Nhất Bác sao hắn lại gọi mình là Chiến ca, không phải từ khi gặp lại đến giờ hắn luôn gọi mình là Tiêu lão sư sao? Anh có chút nghi ngờ mà quay qua nhìn hắn.
Vương Nhất Bác vì sợ anh đi mất nên mới gấp đến độ buột miệng, hắn chưa muốn ngay lúc này mà đã cùng anh vạch mặt đâu. Sau đó để chữa cháy hắn vội nói luôn không cho anh cơ hội mở miệng
"Chuyện lần trước ở đoàn phim là do em uống say nên có chút mất kiểm soát, anh có thể nào bỏ qua cho em được không. Em xin lỗi vì đã tự ý làm ra chuyện này tuy nhiên lời em nói em yêu anh là thật. Mặc dù không mong anh đáp lại em nhưng anh có thể cho em một cơ hội làm bạn với anh được không? Mong anh không lảng tránh em, cho em được nhìn thấy anh, được quan tâm chăm sóc cho anh được không?"
Vương Nhất Bác một hơi dài nói ra, trước đây hắn còn chưa từng cùng ai nói nhiều đến như vậy. Lần này thế mà một hơi nói cũng thật trôi trảy. Vương Nhất Bác tự cười nhạo mình, cảm thấy mặt mình thật dày. Hắn rõ ràng biết là Tiêu Chiến là người của kiếp trước, cũng biết anh chán ghét mình, thế mà những lời như thế này cũng dám nói. Còn dám giả vờ như mình không biết gì cả, dường như mình và Vương Nhất Bác của kiếp trước không hề liên quan.
"Cậu tránh xa tôi ra đi, tôi không muốn liên quan gì đến cậu"
"Vương Nhất Bác, tôi không biết cậu có mục đích gì khi tiếp cận tôi, nhưng tôi không thích cậu, và cũng mong cậu nhớ rõ cho, TÔI
-KHÔNG
-THÍCH
-ĐÀN
-ÔNG"
Tiêu Chiến gần như là gằn từng tiếng khi nói ra những lời này. Nhìn qua vẻ mặt đau khổ của hắn, ánh mắt mất mát của hắn nhìn anh như đang giãy dụa, đang quằn quại làm anh có chút khó chịu. Anh cứ tưởng rằng khi mình nói ra được những lời này cũng sẽ nhẹ nhõm hơn, sẽ buông bỏ được tình yêu anh dành cho hắn. Nhưng sao anh lại khó chịu như thế này. Rõ ràng là anh ghét hắn cơ mà, rõ ràng là hắn đã phản bội anh cơ mà. Nhưng sao trái tim mày không bao giờ chịu nghe theo lí trí vậy hả? Thật đáng ghét.
Vương Nhất Bác nghe anh nói xong thì thoáng nghệt mặt. Khó khăn lắm hắn mới tìm được cơ hội nhân lúc tâm trạng anh vui vẻ mà chạy đến xin lỗi. Nhưng không ngờ lại nhận được câu trả lời phũ phàng đến vậy. Xem ra, anh rất hận hắn. Nhưng không sao, hắn sẽ làm tất cả để bù đắp cho anh. Chỉ là có một số chuyện, không nói rõ ràng ra cũng tốt. Chỉ cần mặt hắn đủ dày, nhất định sẽ nhận được sự chấp nhận của anh.
"Chiến ca, chỉ cần anh nhớ rõ em yêu anh là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!