Chương 51: (Vô Đề)

Chap 51:

Còn hai ngày nữa là tới lễ đính hôn rồi mà thái độ của hắn đối với nó, với buổi tiệc cũng chẳng có gì thay đổi. Nó không hiểu tại sao cũng không có cơ hội nói chuyện với hắn để tìm nguyên nhân. Hắn đi từ sáng đến tối mới về , không ai biết hắn đi đâu , ngay cả Mạnh Khang.

Nó nằm trong phòng buổn bã với bao nhiêu thắc mắc trong đầu. Đang thẩn thờ nó nghe tiếng cãi nhau ở "phòng đối diện" vọng ra, tò mò nó mở cửa áp tai vào cửa phòng hắn:

-Con không được cãi lời ta, nhất định con phải đính hôn với Tiểu Du! –Giọng ông Trần gần như mất kiên nhẫn

-Con đã nói rồi, nếu cha không hủy buổi đính hôn thì hôm đó người mất mặt không phải là con đâu

-Cái gì? –Ông Trần bất ngờ nhìn thằng con cứng đầu, ông có phần dịu giọng?

-Tại sao vậy? lúc trước con thích con bé lắm mà? Thời gian gần đây nghe Mạnh Khang nói các con cũng rất gắn bó vậy thì tại sao không chịu đính hôn?

Hắn tránh ánh mắt của ông Trần, tay đút túi quần nhìn ra cửa sổ giọng bất cần

-Lúc trước khác bây giờ khác, bây giờ con không thích nữa. Đừng làm khó cô ấy nữa, để cô ấy đi đi, đừng lấy hôn ước ràng buộc cô ấy cũng như ép buộc con.

Ông Trần bực tức không nói gì mở cửa bước ra

-ỐI….

-nó giật mình

-Tiểu Du, cháu làm gì ngoài này?

-Dạ……cháu.. cháu…

Không đợi nó nói hết ông Trần nhìn cả nó và hắn nghiêm nghị:

-lễ đính hôn vẫn sẽ được tiến hành theo dự định, không được cãi ta…cả hai đứa!

Nói rồi ông Trần bỏ đi, để lại nó và hắn với không gian yên ắng

-Em….

-Đi đi..

Hắn không quay lại nhìn nó, câu nói của hắn khiến nó ủ rũ quay bước về phòng.

-Chị phải làm sao đây? –nó ôm con voi bằng bông "quá khổ" mà thấy cổ họng đăng đắng. hắn đã thay đổi rồi sao? không cần nó nữa sao? bao nhiêu câu hỏi cứ bay qua rồi nán lại trong trí óc, nó nhìn chiếc nhẫn trên tay bao nhiêu kỷ niệm quay về, chỉ vài tháng ngắn ngủi nhưng nó tưởng như đã bao nhiêu năm trôi qua. Có lẽ Đại ẢNh nói đúng, nó quá may mắn , nhưng vận may không thể ở lại với ai quá lâu.

Bước tới bên cửa sổ nó thấy cặp đôi quái vật đang đùa giỡn với nhau, khu vườn xinh đẹp là thiên đường cho những cuộc đuổi bắt của nó từ ngày đầu ở đây, kia là cái cây có con thỏ "chết oan" của Khải Tuấn do hắn cho người "hạ sát". nó khẽ mỉm cười , phía cổng xe của ông Trần đang lăn bánh chạy ra khỏi nhà, nó thật sự quý người đàn ông với khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt ấm áp đó, nhưng….

-Mình phải đi thôi!

Suy nghĩ của nó bị đứt đoạn , nó muốn giữ tất cả những kỷ niệm đẹp ở đây thời gian qua , muốn vậy nó phải đi thôi vì cứ ở lại sự lạnh lùng của hắn và sự buồn bã trong trái tim nó sẽ dần lấn át những kỷ niệm đẹp đẽ. Lẳng lặng nó lấy vài bộ quần áo thường mặc xếp vào một túi nhỏ , nó quyết định đem theo những kỷ niệm ra đi.

Cạch***

Đóng cửa phòng nó đứng trước phòng hắn vài phút , muốn chào hắn nhưng lại thôi, nó sợ vẽ lạnh lùng của hắn. Nghĩ vậy nó lặng lẽ bỏ đi.

-Voi Con? –Mạnh Khang gọi nó từ phía sau

-Em đi đâu vậy?

-Ơ…. em….

-nó ấp úng nhìn Mạnh Khang

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!