Chương 46: (Vô Đề)

Chap 46:

Đại Ảnh tò mò nhìn hắn

-Đó là chuyện của tôi

Một câu trả lời không được Đại Ảnh và cả nó công nhận , Đại Ảnh lấy lại vẻ cao ngạo

-Thôi được, nếu anh đã biết em cũng không ngần ngại giấu giếm làm gì nữa

Nó tròn mắt, quả thật mọi thứ diễn biến nhanh tới chóng mặt, là người trong cuộc nhưng hầu như nó ngây ngô đến tội nghiệp vì không biết chuyện gì đang và sắp xảy ra.

-Chuyện gì vậy? –nó nhìn cả hắn và Đại Ảnh.

Đại Ảnh ngồi xuống cái ghế đối diện nhếch môi

-Người nhắn tin kêu mày tới học viện tìm anh Huy là tao!

-Sao?

-Ngạc nhiên hả? Lúc thấy mày rơi xuống hồ tao chỉ muốn ày tắm ở dưới luôn cho rồi nhưng tao không muốn mày chết….. quá dễ dàng.

-Cô mất công như vậy chỉ để nhốt tôi trong nhà vệ sinh thôi sao?

-ha ha…không, kế hoạch lúc đầu là sẽ ày một trận nhớ đời nhưng may mắn ày vì đã rơi xuống hồ bất tỉnh nên tao đành thay đổi kế hoạch. Kể cũng tiếc…

Đại Ảnh làm vẻ tiếc nuối tặc lưỡi

-Cô thật…..

-tao thì sao? tao tự thấy bản thân thông minh hơn tên Khải Tuấn nhiều.

-Khải Tuấn? – ngước nhìn Đại Ảnh chờ câu trả lời

-Đúng, lúc thấy hắn cãi nhau với Gia Huy ở sân trường tao đã làm quen nhằm để hắn tiếp cận mày giúp mày khôi phục trí nhớ hay ít nhất là dành lấy mày khỏi Gia Huy nhưng tên vô dụng đó chưa gì đã bỏ cuộc.

Đại Ảnh nhún vai chán nản. Liếc nhìn đồng hồ cô ta đứng dậy

-Mất nhiều thời gian quá rồi, để tao kể ngắn gọn rồi xử lý mày nhanh cho rồi.

-Còn chuyện khác nữa sao?

-Hơi…z…z…z… tất nhiên, việc sợi dây chuyền khi đi cắm trại cũng do tao bịa ra, muốn bắt mày nhưng ai ngờ Gia Huy tới kịp, rồi khăn do mày đan cũng do tao ném xuống cho 2 con chó , lần trước giả danh Đại Ánh bắt mày cũng do tao…

Nó không ngờ người nó coi là bạn từ trước tới giờ lại ghét nó tới như vậy, tìm cách hại nó từ lần này tới lần khác, giờ đây nó cảm thấy ghê sợ con người 2 mặt này. Nó im lặng

-Nè, sao mày im lặng? chắc đang thầm nguyền rủa tao hả?

Thấy nó không trả lời Đại Ảnh quay sang hắn:

-Anh à, đợi em cho nó "đi thật xa" rồi chúng ta về nhà nhé, chỉ một chút nữa thôi sẽ không còn ai cản trở em và anh nữa

-Cô điên rồi.

Đại Ảnh dường như không thể kiềm chế được nữa

-Đúng, em điên rồi, cũng cùng chung số phận như nhau tại sao người cứu em không phải là anh? Tại sao anh yêu nó mà không yêu em? Tại ao nó không làm gì cũng được mọi thứ còn em dùng nhiều cách nhiều thủ đoạn như vậy cuối cùng cũng không được gì chứ?

-Vì cô đeo đuổi thứ không thuộc về mình, và vì cô quá…. độc ác

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!