Chương 42: (Vô Đề)

Chap 42:

-Voi con?

Mạnh Khang nhìn nó, phía sau hắn cũng đang nhìn nó chờ đợi một chút phản ứng từ khuôn mặt vô hồn đó. Nhưng khác với suy nghĩ của hắn, nó không kháng cự cũng không ý kiến tất cả chỉ là một khoảng không im lặng

-Tiểu Du, chúng ta về!

Hắn không chịu nổi cảnh tượng này bước nhanh tới gần níu tay nó.

-hai người về đi, để tôi yên

Nó nói , âm thanh không còn gắt gỏng như lúc nãy nhưng pha rõ nét mệt mỏi, ánh mắt cụp xuống nó không nhìn thấy nét mặt hắn lúc này

-2 người nên về đi.

Quốc Minh chiếu ánh mắt đắc thắng về phía hắn , nhanh chóng dìu nó vào nhà. Hắn không dám đưa tay ra kéo người con gái hắn yêu vào lòng nữa, cũng không nói được lời nào. Chỉ thấy trong lòng một cảm giác khó tả đang bao trùm, cảm giác mất đi vật quý báu nhất.

-Về!

Quay người bước đi, hắn lẳng lặng ra xe Mạnh Khang cũng miễn cưỡng quay ra.

-Mai chúng ta lại tới…..

Trong xe Mạnh Khang nhìn hắn thông cảm, nhưng nét mặt hắn vẫn vậy, có điều một nét gì đó cô độc rất lâu rồi mới xuất hiện trên gương mặt. Mạnh Khang im lặng……. suốt quãng đường.

Cạch….

-Em ăn chút đi!

Quốc Minh bê khay thức ăn vào phòng cho nó, nó ngồi bó gối trên giường ánh mắt ráo hoảnh không buồn cũng không khóc. Một cảm giác lạ lẫm với nó cũng như hình ảnh lạ lẫm của nó trước mắt Quốc Minh. Không hiểu sao nhìn nó bây giờ, thân hình nhỏ bé, bờ vai khẽ run Khiến Quốc Minh muốn nhào tới ôm lấy nó thật chặt, bản thân anh ta cũng không hiểu nổi cảm giác của mình.

Có lẽ nào hắn đã yêu nó rồi sao?

-Em đang làm gì vậy?

Quốc Minh tới gần, hắn ngồi xuống mép giường nhìn nó.

Nó tất nhiên không trả lời. Quốc Minh cũng chẳng lạ gì khi nó làm mặt lạnh với anh ta nhưng thấy nó chẳng chút cảm xúc thế này quả thật khó chịu

-Trả lời đi!

Khuôn mặt vẫn hung hăng như mọi ngày Quốc Minh nâng cằm nó lên hướng về phía anh ta, chờ đợi sự phản kháng của nó, nhưng vô ích

Tự nhiên cảm giác tưc giận tràn vào phổi làm Quốc Minh cau mày, một cách mạnh bạo Quốc Minh đè nó xuống giường, anh ta cố tình thả tự do 2 tay nó để chờ một phản ứng của nó.

-Em cứ im lặng cũng tốt.

Quốc minh nhìn nó cười nửa miệng, cúi sát xuống khuôn mặt , lần đầu tiên hắn tiếp cận nó gần như vậy mà không bị nó phản kháng hay thậm chí dùng "vũ lực" với hắn.

1s

2s

3s

Nhìn nó như một khúc gỗ, khuôn mặt gần như mất khả nag biểu cảm Quốc Minh khó chịu ngồi dậy bước ra phía cửa

-EM nghỉ ngơi đi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!