Chương 33: (Vô Đề)

Chap 33:

*BUỔI SÁNG:

Nó thấy mắt cay xè, đầu hơi choáng váng. Cố gắng mở mắt , nó hơi ngạc nhiên vì khung cảnh xung quanh:

-Sao lại ở đây?

Gượng người ngồi dậy nó bước xuống giường lẩn thẩn về phòng làm vệ sinh cá nhân. Hình như "voi con" không hề nhớ gì về chyện "động trời" tối qua.

Nó thản nhiên bước xuống nhà, Mạnh Khang nhìn nó đầy ẩn ý:

-Chào buổi sáng voi con! Hôm qua vui quá hen?

-Anh nói lảm nhảm cái gì vậy?

Nó chau mày ngồi vào bàn ăn để ý thấy ánh mắt mọi người trong nhà nhìn nó lạ lắm.

Bảo Như hỏi nó:

-Chị không nhớ gì sao?

-Nhớ gì?

Nó vẫn ngơ ngác đến tội nghiệp, Mạnh Khang tỏ vẻ bí hiểm:

-À, không. Không có gì

-Hôm nay mọi người sao vậy?

Nó đảo mắt nhìn quanh nhưng không ai…dám nhìn lại nó trừ Mạnh Khang đang nhìn châm chọc. Đang tò mò thì một giọng nói lạnh băng quen thuộc cất lên, một bàn tay từ phía sau xoa đầu nó

-DẬy rồi à "chân voi"!

Quay qua thấy hắn nó trả lời lấy lệ rồi tiếp tục chìm đắm trong tò mò.

-Ừa.

1s

2s

3s

-HẢ????? SAO…. SAO ANH LẠI Ở NHÀ????..........

Nó như gặp ma bật dậy khỏi ghế. Khác với nó hắn điềm nhiên ngồi vào bàn ăn nhăm nhi tách caffe theo thói quen. Dành thời gian cho nó…kích động.

-VẬY?... VẬY LÀ SAO?.... ANH PHẢI Ở BỆNH VIỆN CHỨ???

Sợ nó "lòi" lun con mắt ra ngoài hắn giải thích:

-Anh xuất viện rồi!

-Khi…I nào?

-TỐi qua.

-Bác sĩ cho anh về hả?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!