Chương 31: (Vô Đề)

Chap 31:

-Ưm..m.. m

Nó trở mình , mắt hơi nheo lại vì ánh mặt trời. biết nó đã thức Mạnh Khang "lại bắt đầu"

-Nè, em đi canh bệnh nhân như vậy đó hả?

-Ủa…Khang khìn. Vậy còn….

Như chợt nhớ ra nó bật dậy

-GIA HUY? …GIA HUY ĐÂU????

-Đây chứ đâu.

Hắn thật sự "bó tay" với nó, biết vậy nó cười trừ

-Hi…. em ngủ quên!

Mạnh Khang không bỏ qua tiến lại gần cúi xuống quan sát kỹ mặt nó, vẻ mặt đậm chất "bác học"

-Nè, hình như em đâu có vòi …?

-Tất nhiên, thì sao?

-Sao ngủ chảy "ke" ghê vậy?

Nghe Mạnh Khang nói mà nó "tá hỏa", nó xanh mặt

-Thật.. thật hả?

-Thật!

Sau vài giây lo lắng, nó tỉnh ngủ hẳn và biết mình…."đã bị lừa". nó tức tối đấm vào đầu Mạnh Khang

-KHANG KHÌN ĐÁNG GHÉT DÁM LỪA TÔI HẢ…

-Ui da đau anh.

Mạnh Khang đắc ý chưa được bao lâu thì ôm đầu mếu máo nhìn sang hắn:

-Gia Huy…. hic hic

-Cậu đừng có mà chọc "vợ tôi" nữa đi, nhức cái đầu quá

-Hehe nghe chưa?

Nhưng chưa kịp chọc lại mạnh Khang thì hắn đã cốc đầu nó một cái, hạ màn cái mặt đắc thắng của nó xuống:

-Em nữa, đi rửa mặt đi.

-Biết òi…

Hình như bị thương cũng có cái lợi, lời nói của hắn bỗng "có giá trị" hơn hẳn. cả buổi "2 tên kia" không làm ồn ào như mọi ngày.

-Anh ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Nó Mạnh Khang và hắn nhìn ra hướng tiếng gọi "Điêu Thuyền" kia thì thấy Bảo Như đang ùa vào như một cơn bão

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!