Chap 3:
* Buổi Chiều
Ông bác sĩ già tháo lớp băng trên đầu nó cười hài lòng:
- Vết thương hồi phục rất nhanh, cô chỉ cần nghỉ ngơi thêm và để tinh thần thư thả vui vẻ như vậy sẽ tốt cho phần não bị chấn thương.
Nó buộc miệng hỏi nhỏ:
- Vậy khi nào tôi có thể nhớ lại?
Ông bs bối rối nhìn nó đầy thương cảm rồi quay sang phía hắn, thấy hắn không nói gì ông bác sĩ vỗ vai nó:
- Chuyện này thực sự rất khó nói, có thể 1 tuần, 1 tháng hoặc 1 năm, thậm chí...
- vậy chỉ cần vui vẻ thì sẽ mau hồi phục đúng không ạ?
Nó mỉm cười , nhưng nụ cười kém tươi, vì nó biết bs sẽ nói gì tiếp theo, nghĩa là nó cũng hiểu có thể cả đời nó cũng không thể lấy lại phần ký ức đã mất.
Buổi tối khi từ phòng làm việc đi ra hắn nhẹ nhàng mở cửa phòng nó, nó trở mình:
- Ai vậy?
- Sao em chưa ngủ?
Hắn nhìn nó có phần lo lắng. nó ngồi dậy khuôn mặt van lơn:
- có thể cả đời này em cũng không thể nhớ được gì, nên bây giờ anh có thể kể những chuyện trước đây cho em biết không?
Hắn nhìn nó, ánh mắt nâu vẫn lạnh lùng nhưng xen vào đó là tia nhìn khó hiểu. hắn cho nó nằm xuống đắp chăn cho no
- Từ từ anh sẽ kể cho em nghe, ngủ đi mai chúng ta sẽ tới trường.
Nói xong hắn cố đi ra thật nhanh nhằm tránh câu hỏi nào nữa thốt ra từ miệng nó.
Trong phòng nó thim thiếp lẩm bẩm " từ từ..."
Nó đâu biết bên ngoài hắn đang dựa lưng vào tường ánh mắt giờ đây nặng trĩu môi hắn mấp máy
- xin lỗi , nhưng em phải là của tôi.....................
Không biết là mơ hay một phần ký ức sống dậy nó mơ màng thấy một bóng người con trai cô độc đi phía trước, nó rất muốn đuổi theo nhưng có một bàn tay khác nắm nó lại, bóng dáng đó xa dần nó cố đuổi theo mà không được...
Giật mình thoát khỏi ảo ảnh ánh sáng ban mai chiếu vào mặt làm nó chói mắt. nó thầm nghĩ
- 2 người đó là ai, người nắm tay mình hay người bỏ đi là Gia Huy?...
Nó cũng không hiểu tại sao lại nghĩ tới hắn nhưng cũng đúng thôi, giờ đây ký ức duy nhất của nó là hắn, là cuộc sống "sôi động" mấy ngày nay tại ngôi nhà này.
- Gọi tên anh làm gì không muốn đi học nữa sao?
Giọng nói lạnh lùng vang lên nó giật mình quay về phía cửa, hắn đứng đó tự bao giờ với khuôn mặt đắc ý:
- Vợ ak, em mơ thấy anh sao?
- Ai mà thèm mơ thấy đồ đáng ghét như anh chứ.
Nó cãi lại mặt hơi đỏ vì ngượng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!