Chap 26:
Rè....è....è...
Tiếng điện thoại rung phá tan khung cảnh "lãng mạn" giữa 2 người hắn với tay ra lấy cái điện thoại trên bàn kế bên, nó xấu hổ ngóc đầu dậy.
Tự nhiên khung cảnh lãng mạn khi nãy được "chỉnh sửa" tí xíu lại trở thành cảnh "dễ bị hiểu lầm"
Nó cảm thấy toàn thân cứng đờ không thể cử động được, hắn "lợi dụng cơ hội" lòn tay sau gáy kéo mặt nó xuống gần hắn hơn, lại tới phần ưa thích của hắn:
-Anh hôn em nhé!
-Hả...ả....
Nó cứ đơ người nhìn vẻ đắc ý của hắn "bất lực" khi càng ngày khoảng cách giữa 2 khuôn mặt càng gần.
Rầm....m..m.. m
-HUY,... VOI CON MẤT TÍCH NƯ...... A
Đang đoạn "gây cấn" Mạnh Khang lao vào một cách "lịch sự" , cảnh tượng "đáng ngờ" trước mắt làm cả 3 đứng "đĩa"
-Không biết gõ cửa à?
Hắn lên tiếng phá tan khung cảnh "ngượng ngùng" này. Mạnh khang lấy lại "phong độ" cười gian xảo:
-à... xin lỗi nhé 2 người tiếp tục đi. Nhanh nhanh nha đi học nữa đó.
Câu nói và ánh nhìn của Mạnh Khang làm nó điếng người. Vậy là "chết danh" nó rồi con gì. Mạnh Khang đi rồi hắn nhìn khuôn mặt thảm hại của nó tỉnh bơ:
-Tiếp nhé!
-Á.... TẠI ANH HẾT ĐÓ
Hét lên thật lớn rồi nhanh như sóc nó phóng xuống giường lao ra cửa
Rầm...m.. m
Hắn nghe cánh cửa đối diện đóng mạnh. Hắn úp mặt xuống gối..... cười run cả vai.
Chuyện sau đó khỏi nói cũng biết. Mạnh Khang không "buôn tha" cho nó từ lúc ăn sáng tới khi tới trường, từ trường tới nhà
-Haha, "voi con" coi vậy mà khỏe ghê.
-NÈ. ANH NÓI KAI GÌ ĐÓ HỞ?
-Anh thấy em "đè" Gia Huy ra giường mà!
-ANH.... ANH... ĐỪNG CÓ MÀ NÓI BẬY .
Cứ như vậy, nhờ "cái loa" Mạnh Khang mà cả trường biết nó ...."đè" hắn ra giường. Còn hắn không hùa theo cũng không phản bác chỉ im im.
-Gia Huy, anh làm ơn nói một câu đi –nó nài nỉ
-Ừm.... nói gì đây, cậu ta thấy cả rồi
Nó bịt tai chạy mất hút để Mạnh Khang được dịp hả dạ
Nó đứng đập đầu vô cái cây ở sau thư viện không ngừng lẩm bẩm:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!