Chap 23:
Cơn mưa phùn của vùng rừng núi làm nó thấy lạnh mặc dù bên ngoài khoát một lớp áo dày, mái tóc dài không giúp nó thấy ấm hơn. một mình cầm đèn pin bước đi , âm thanh do bước chân nó tạo ra cũng đủ làm nó sởn gai óc. Bộ phim kinh dị hôm trước như hiện ra trước mắt, nó nổi da gà nhưng vẫn bước tiếp.
Trong phòng, vẫn cầm quyển sách trên tay nhìn bên ngoài cửa sổ cơn mưa rừng lất phất, không khí lạnh lẽo đôi mắt hắn cũng tựa hồ như vậy.
Nhớ tới cổ tay ửng đỏ của nó hồi chiều hắn bước ra khỏi phòng.
Trên tay cầm một cái khăn ấm đứng trước cửa phòng "con gái" hắn móc túi lấy đt bấm số nó.
Im lặng, không tiếng trả lời, hắn khẽ hé cửa nhìn vào..... Không thấy nó.
Một lần nữa nó biến mất, một lần nữa cảm giác bất an cứ như bóng bám theo hình, tay nắm chặt cái khăn hắn bật đèn.
-Ơ... gì... gì vậy?
Đám con gái lơ ngơ mở mắt không biết chuyện gì, hắn lên tiếng trước:
-Tiểu Du đâu?
-Hả... không phải đang ngu....
Nhìn qua giường kế bên chỉ còn Đại Ảnh đang ngồi, mặt cúi xuống Bảo Như hột hoảng:
-Chị Đường Du đâu rồi?
Hắn sững người, không ai biết nó đi đâu sao. Đầu hơi nhức , nhìn Đại Ảnh hắn bước tời:
-Nói!
Đại Ảnh ấp úng:
-Em... em....
Hắn nôn nóng nắm chặt cổ tay Đại ảnh mắt hằn lên những tia giận giữ:
-Tiểu Du đâu rồi?
Mạnh Khang và Khải Tuấn nghe tiếng động cũng giật mình chạy sang. Thấy hắn đang trừng trừng nhìn Đại Ảnh chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn
-Vào rừng... Tiểu Du vào rừng....
Không cần biết lý do, không cần nghe giải thích hắn quay người bước ra cửa.
Khải Tuấn không hiểu gì nhưng nghe vậy cũng quay người định chạy theo nhưng Mạnh Khang nhanh tay nắm lại:
-Ở nhà đợi đi... nghe tôi!
Khải Tuấn nhìn theo ánh mắt vỡ vụn .
Bóng đêm bao trùm, khu rừng ban đêm không còn vẻ đẹp bình yên như ban ngày, thay vào đó là không gian tĩnh lặng, tiếng côn trùng rả rích làm người ta ớn lạnh
Nó cố gắng nhớ con đường ban sáng đã từng đi nhưng khung cảnh tối đen làm nó mất phương hướng. Cố gắng lần mò trong ánh sáng yếu ơt của cây đèn pin trên tay nó không biết mình đang ở đâu, nó bắt đầu sợ hãi và hối hận vì "thương bạn quá mức"
-"bị lạc.. lạc rồi ssao?"
Không còn quay lại được nữa nó lần mò đi tiếp. ở đầu kia của cánh rừng một bóng người khác đang vội vã cất bước , những hạt mưa phùn vương dài tren áo.
Trái tim nó lúc này đang sợ hãi, lạnh lẽo. Nó nhớ tới hắn. Nếu biết nó "to gian" như vầy nhất định sẽ "no đòn" với hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!