Chương 18: (Vô Đề)

Chap 18:

-Anh cảnh cáo em, sau này không được ăn thức ăn do Khải Tuấn đưa.

Nó bất bình

-Sao vậy? Có độc đâu mà lo xì...

Hắn siết chặt tay nó nói như đinh đóng cột

-Nhớ đó, cãi lời biết tay anh!

Nó thở ra nhìn vẻ mặt đáng ghét gia trưởng của hắn.

Phía sau tay Khải Tuấn nắm chặt mắt ánh lên tia giận giữ về phía hắn. Nhưng anh biết nếu bây giờ làm phản ứng sẽ không ích lợi gì ình, có khi làm bạn với nó cũng không có cơ hội nữa.

Ăn xong nó với Bảo Như gọt trái cây làm món tráng miệng (kế hoạch hái mận đã phá sản)

-Á...

Nó kêu lên một tiếng tay nắm chặt tay kia. Bảo Như lo lắng

-Chết rồi, chảy máu kìa

Khải Tuấn nhanh chân tới gần mặt đầy lo lắng

-Tiểu Du e đứt tay à, để anh....

Một lần nữa Khải Tuấn chưa kịp chạm vào tay nó thì một bàn tay khác đã chìa ra nắm lấy bàn tay của "nạn nhân"

-Để anh xem!

Cầm tay nó lên xem xét một lúc chừng 2s hắn cầm ngón tay nó đưa vào..... miệng

-Á...a.. Anh làm gì... – nó đỏ mặt

Trước hành động "gợi cảm" của hắn mọi người đứng hình vài giây rồi mỉm cười, riêng một người đang cố nuốt cục tức vào trong : Khải Tuấn

Khi cảm thấy cách đó đã phát huy tác dụng hắn thả tay nó ra. Quản gia Lâm đúng là "chyên nghiệp" khi đã đứng bên chuẩn bị sẵn băng keo cá nhân.

Nhẹ nhàng hắn băng ngón tay bị thương của nó lại.

-Cám... cám ơn

Nó ngại ngùng nhìn hắn và mọi người. Còn hắn vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày nhìn Khải Tuấn:

-Cám ơn cậu, nhưng Tiểu Du là vợ tôi, tôi sẽ chăm sóc cô ấy lần sau không cần phiền cậu nữa

Nó vẫn rất thắc mắc tại sao Gia Huy lại đối xử với Khải Tuấn như vậy, nó thấy rất khó xử

Thấy không khí quá ngột ngạt Hải yến nói:

-Thôi chắc bọn mình phải về rồi , cám ơn về món thịt nướng nha

Khải Tuấn ra về mà lòng không yên, không muốn để người hắn yêu ở lại bên cạnh Gia Huy. Ánh mắt Khải Tuấn đầy nỗi buồn thất thểu ra về

*BUỔI TỐI:

-Lạ thật, đâu rồi ta?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!