Chương 16: (Vô Đề)

Chap 16:

Hắn nhìn bộ dạng của nó mỉm cười nhẹ xoa đầu nó:

-Thôi, cho em nợ!

Nói rồi hắn lại bàn học của nó cầm chìa khóa mở cửa bước ra ngoài, tay giơ giơ chùm chìa khóa:

-Cái này anh tịch thu!

Nó lơ ngơ như "bò đội nơ" lẩm bẩm

-"mình có nợ Anh ta sao?"

*SÁNG:

Ngồi ăn sáng mà hắn muốn nổ cái đầu, mặt hắn nghiêm nghị ngồi "ăn cho qua bữa" thì Mạnh Khang và nó như muốn lật tung cái bàn ăn chì vì một chuyện con nít mới làm: "dành ăn"

Nó chồm hết người qua phía kia để gắp lại miếng thịt mà Mạnh Khang "cướp" của nó:

-Trả, trả đây!

-"Voi con" em nhỏ như vậy ăn không hết đâu để anh ăn.... dùm cho hihi

-Không, TRẢ TÔI NGAYYYYYYYYYYY

-hông

-Đưa đây!

Màn đấu đũa và đấu khẩu kết thúc khi Mạnh Khang một tay đẩy đầu nó ra một tay gắp miếng thịt to bằng cái bánh in nhét vô miệng trước sự chứng kiến của "bàn dân thiên hạ"

-ANH.... ANH.. DÁM...........

Nó giận dữ ánh mắt tóe lửa nhìn Mạnh Khang nhai "trệu trạo" miếng thịt của nó.

Hắn thở ra nhìn Mạnh Khang

-Sao ngày nào cậu cũng chọc ghẹo "vợ" tôi thế?

Miệng đầy thịt Mạnh Khang không nói được chỉ cười trừ. Nhìn mặt nó hắn ra hiệu cho quản gia lâm, ông quản gia hiểu ý:

-thưa cô chủ, chúng tôi vừa làm xong miếng khác đây!

Hắn như chợt nhớ ra điều gì nhìn đám người hầu:

-Sao cứ gọi "vợ tôi" là cô chủ?

Mọi người ngơ ngác chỉ có quản gia Lâm khéo léo cúi người

-Vâng! Xin lỗi thiếu gia

Rồi quay qua nó nói một câu làm nó muôn nhường miếng thịt này cho Mạnh Khang luôn:

-Xin lỗi..... THIẾU PHU NHÂN!

-Ặc..... thiếu.... thiếu phu... nhân sao?

Mấy người phía sau cũng đồng thanh nói theo làm nó mắc cỡ quá chời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!