Chap 14:
-Gia... Gia Huy!
Nó vẫn còn ngơ ngác "như con tê giác" thì 2 tên kia bắt đầu "Tuyên chiến"
-khải Tuấn, cậu làm gì lôi kéo vợ tôi vậy?
-Gia Huy? Sao anh lại ở đây?
Khải Tuấn hơi ngạc nhiên về sự có mặt của Gia Huy, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh
-À,... Đây là học viện The Rose mà tại sao tôi lại quên nhỉ?
Đứng giữa nhìn 2 người cười cười nói nói mà mắt thì đang nhìn nhau té lửa nó mới lên tiếng:
-Anh... Anh Khải Tuấn, Xin lỗi nhưng .... tôi không biết có quen với anh không nữa..
Khải Tuấn lo lắng:
-Em đang nói gì vậy Tiểu Du?
Nó tỏ vẻ ái ngại
-Xin.. xin lỗi vì không nhớ ra anh vì sau tai nạn đó tôi... tôi không còn nhớ gì nữa!
-Không.. không nhớ?
-Đúng, tôi... mất trí nhớ !
-Mất.. mất trí nhớ?
Nghe nó nói mà Khải Tuấn có cảm giác mặt đất dưới chân đang nứt ra, khuôn mặt có nét hụt hẫng
-Sao lại như vậy? Em không thể quên, không thể mất trí nhớ được, Tiểu Du em nhớ lại đi mà, Anh là Đường Khải Tuấn em nhớ lại đi....
Thấy Khải Tuấn như vậy nó rất bối rối
-Xin... xin lỗi nhưng...
-Không , Sao em có thể quên anh? Chúng ta gặp nhau cách đây 2 năm, bao nhiêu kỷ niệm đẹp em không nhớ sao?
-Ơ... Tôi...
-Tiểu Du sao em có thể quên anh, quên tình cảm anh....
Hắn hết kiên nhẫn vòng tay qua vai nó ôm sát vào người, mặt vẫn thản nhiên:
-Đủ rồi, Khải Tuấn cậu không thấy sao? Cậu đang làm Tiểu Du khó xử đó, Tiểu Du không còn nhớ gì hết, không nhớ cậu đâu, tốt nhất cậu nên về đi đừng làm phiền chúng tôi nữa.
Khải Tuấn tức giận:
-"Chúng tôi" Tiểu Du không lẽ em...?
-Đúng, cô ấy là hôn thê của tôi!
Khải Tuấn hét lớn:
-TÔI KHÔNG HỎI ANH. Tiểu Du , em trả lời đi có đúng là em đã đồng ý không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!