Chap 12:
*SÁNG
Nó thức giấc thấy người hơi ê ẩm , cố gượng dậy nó thấy hắn đang ngồi phía bàn học chống tay lên trán mắt nhắm nghiền.
Nhìn nét mặt bình thản của hắn khi ngủ nhưng có phần hơi tiều tụy làm nó thấy sao mà thương hắn quá! Nó nhìn tên con trai đó mà thấy lòng ấm lạ.
Mở mắt thấy nó đã tỉnh đang ngồi dựa vào giường trong lòng hắn an tâm hơn nhưng nét mặt vẫn thờ ơ:
-Em tỉnh rồi àh?
Ánh mắt tinh nghịch nó lấy một cái gối trên giường... ném thẳng vào mặt hắn:
-Nè, anh sao vậy? Canh chừng người ốm mà ngủ gật như vậy đó hả????
Vẫn vẻ nghiêm nghị hàng ngày hắn lườm nó:
-ốm cái gì, em mê ngủ thì có , đã ngủ 1 ngày 1 đêm rồi ai mà rãnh thức suốt thời gian đó coi một "con voi" ngủ chứ.
Nó tròn mắt
-sao? Đã 1 ngày rồi sao?
Hắn không đáp tiến lại giường làm nó bối rối
-Anh... anh làm gì vậy?
Hắn đưa mặt vào sát mặt nó chỉ còn cách vài mm , nó ửng hồng 2 má mắt mở trân trân nhìn mặt hắn ngày 1 gần.
Hắn đưa tay đặt lên...... 2 má của nó..... áp trán vào trán nó.
-gì..ì...ì...
Nó không nói được, tim nó giờ đang múa ba lê trong lồng ngực.
-Hết sốt rồi!
Hắn ngồi dậy vẻ mặt tỉnh bơ .
-Nè... nè... đồ ngốc , bộ anh không biết dùng nhiệt kế sao? Đo... đo nhiệt độ... kiểu... kiểu...
Không đợi nó nói hết câu nhưng nhìn bộ mặt đỏ lựng của nó hắn đã "thấu hiểu" hắn nhếch môi "xảo quyệt"
-Cách đó chính xác hơn, vừa đo độ, vừa đo...... nhịp tim !
Nhìn bộ mặt hắn mà nó thấy "căm phẫn", nó hét vang nhà:
-ĐỒ.... ĐỒ KHÙNG!
Hắn tỏ vẻ kênh kiệu đứng dậy tiến tới phía cửa không quên quay lại "bồi dưỡng" nó thêm một câu shock óc:
-Ngoan ngoãn đợi anh mang thức ăn vào và.... đừng mơ tưởng tới việc hôn anh nữa...!
Nó đứng hình nhìn hắn cười gian xảo đi ra..
*CHIỀU HÔM SAU
Trong nhà nhộn nhịp hẳn lên từ khi nó tỉnh dậy, Hải Yến và Đại Ảnh biết chuyện cũng ghé qua thăm nó chỉ có hắn là không biết hôm qua tới nay cứ đi đâu mất biệt tối mới về thăm nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!