Trong tình yêu, con gái làm phép cộng, con trai làm phép trừ.
Cái gọi là thích của Kỳ Lãng, không kéo dài. Hẹn hò với cậu ấy giống như một sự tiêu hao, tiêu hao giá trị cảm tình trong lòng cậu ấy, khi đạt đến điểm giới hạn nhất định...
Cảm tình, tiêu tan như khói.
Bạch Hà biết điều này từ lâu rồi, làm bạn với cậu ấy thì cậu ấy rất tốt với cô; nhưng cậu ấy không phải là người yêu lý tưởng, ít nhất, từ yêu cầu về hình ảnh đối tác lý tưởng của Bạch Hà, Kỳ Lãng không đạt tiêu chuẩn.
Có cô gái nhờ Bạch Hà đưa quà nhỏ cho Kỳ Lãng, Bạch Hà sẽ đồng ý, nhưng cô cũng sẽ cẩn thận khuyên nhủ các cô gái, người này hơi tệ đấy.
Kỳ Lãng không hiểu sao Bạch Hà đột nhiên giận cậu, cậu ôm quyển tập lỗi sai đi tới, ngồi xuống bên giường cùng cô: "Cậu làm gì đấy?"
"Không làm gì cả."
"Tôi làm cậu giận à?"
"Không giận, chỉ là không muốn nói chuyện với cậu."
Kỳ Lãng biết cô lại phát huy lòng thương người, lại đang bênh vực cho cô gái khác, chuyện này không phải lần đầu tiên.
Cậu kéo gối tựa vào cổ, lười biếng nói: "Cậu lo chuyện bao đồng quá rồi, Tiểu Bạch Hà, tôi đã nói với cậu, đừng lo chuyện của tôi nữa."
"Đã nói rồi."
"Thế thì..."
"Chỉ là không muốn nói chuyện với cậu."
"..."
Kỳ Lãng cảm thấy khắp người không thoải mái, như có con trùng bò qua bò lại dưới da, ngứa ngáy nhưng không bắt được, rất phiền.
Cậu chỉ có thể giải thích: "Tôi nghĩ tôi chưa gặp được tình yêu đích thực."
Bạch Hà lườm.
"Thật đấy, tôi muốn tìm một người mà tôi có thể duy trì sự ngưỡng mộ và hiểu tôi, nếu không thà ở với các cậu."
"Câu đó, cậu để vài ngày nữa hẵng nói."
Bạch Hà biết, không lâu nữa, lại sẽ có cô gái xinh đẹp bên cạnh cậu.
Kỳ Lãng nói: "Kỳ nghỉ này tôi phải về Hương Cảng một chuyến, cậu có muốn đi chơi không?"
"Về Hương Cảng?"
"Ừ, bố tôi bảo tôi về thăm."
"Ông ấy thăm cậu, hay cậu thăm ông ấy?"
"Tất nhiên là ông ấy thăm tôi, cái lão già đó, tôi có gì để nhìn chứ."
Quan hệ của Kỳ Lãng với bố mẹ rất nhạt nhẽo, cậu là con của bà ba nhà tài phiệt Hương Cảng, những năm đầu gia tộc đấu đá gay gắt, bà ba lại là người phật hệ, không muốn cậu bị kéo vào những cuộc đấu đá bẩn thỉu, nên khi cậu còn rất nhỏ, đã gửi cậu đến Nam Tương, nhờ người thân ở đây chăm sóc.
"Đi du lịch Hương Cảng, chắc đắt lắm nhỉ?" Bạch Hà hỏi.
"Các cậu đi, tôi bao."
"Không cần đâu, nếu đi, bố mẹ tôi sẽ tài trợ." Bạch Hà nhún vai, không bận tâm lắm, "Đợi có điểm rồi tính, chưa có điểm tôi đi đâu cũng không yên tâm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!