Chương 48: Lời Hứa

Khi con người nhận được điều gì đó, họ cũng định sẵn sẽ mất đi một điều khác.

Ngôn Dịch hiểu rất rõ điều này. Anh đã có được quyền đứng bên cạnh cô, quyền thể hiện tình yêu sâu đậm mà anh đã chôn giấu suốt nhiều năm, thậm chí… quyền được cô trung thành về thể xác và tận hưởng mối quan hệ này.

Nhưng anh cũng phải chấp nhận một số điều, chẳng hạn như trái tim của cô có thể không kiểm soát được mà nghiêng về phía ai đó khác, ánh mắt cô vô thức dõi theo người đó.

Thậm chí, anh không có cả dũng khí để chất vấn.

Bạch Hà chạy ra khỏi thang máy, đến trước mặt Ngôn Dịch, ngạc nhiên hỏi: "Anh, sao anh lại đến đây?"

"Vừa dạy thêm xong, đang đi bộ về trường, nhìn dòng xe cộ qua lại và đám đông xa lạ, đột nhiên anh rất nhớ em."

Ngôn Dịch nhìn cô đầy dịu dàng, "Trong khoảnh khắc ấy, anh đã vội vàng bắt xe đến đây."

"Công nhận là anh bốc đồng thật đấy."

"Không hoan nghênh anh à?"

Cô bật cười: "Anh đến là em vui lắm!"

"Hy vọng là thật sự vui."

"Anh lại đang nói gì thế, tất nhiên là em vui mà."

"Mệt mỏi cả ngày, gặp được em, anh cảm thấy như được sống lại." Ngôn Dịch mở rộng vòng tay, ôm cô vào lòng, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất, xoay hai vòng tại chỗ, "Muốn hôn chết em luôn."

Bạch Hà đỏ mặt, bất lực đẩy anh: "Thả em xuống!"

"Không."

Anh luôn ôm cô như vậy, giống như một chú chó lớn cưng nựng món đồ chơi vải yêu thích của mình, đi đâu cũng mang theo, không nỡ rời xa dù chỉ một giây.

Bạch Hà bị anh xoay mấy vòng, xung quanh có vài bạn học cúi đầu cười khúc khích, ánh mắt đầy ý trêu chọc.

Cô lúng túng đẩy anh ra.

Ngôn Dịch không thả cô, ánh mắt anh nhìn thẳng về phía Kỳ Lãng đang đứng trước cửa thang máy.

Kỳ Lãng đứng đó, mặc cho dòng người ra vào thang máy va vào anh, thỉnh thoảng có người vô tình chạm phải anh.

Anh không hề nhúc nhích, như thể linh hồn đã bị rút cạn.

Anh nhìn họ một cách tự ngược, tay vẫn giữ nguyên tư thế vừa nắm tay cô, tay trống rỗng… lòng cũng trống rỗng.

Bạch Hà lo lắng Ngôn Dịch hiểu lầm, vội giải thích: "Vừa nãy vì đông người quá, cậu ấy kéo em ra sau một chút."

"Không cần giải thích, chuyện này chẳng có gì cả."

"Anh rộng lượng thật đấy."

"Vì anh tin em. Khi em hẹn hò với anh, không cần phải tránh mặt cậu ấy. Anh biết rõ trái tim em, cứ thoải mái đi."

Anh nhìn cô bằng ánh mắt như muốn nói anh rất thấu hiểu, nói những lời chỉ cô mới hiểu được, điều này lại khiến Bạch Hà càng cảm thấy áy náy và tội lỗi hơn.

Cô vừa yêu anh, vừa yêu một người khác, cô cảm thấy mình thật đáng trách! Thật đáng chết!

Càng cảm thấy có lỗi với Ngôn Dịch, Bạch Hà càng nắm chặt tay anh.

Ngôn Dịch ngước lên nhìn Kỳ Lãng, "Giờ chúng ta đi ăn tối à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!