Bạch Hà tò mò không biết Kỳ Lãng đã xăm hình từ khi nào, vì anh luôn trân quý cơ thể mình, đến mức chỉ cần rụng một sợi tóc cũng đã buồn bực không thôi.
Thấy anh không có ý định giải thích thêm, Bạch Hà cũng không hỏi nữa.
Buổi trưa, xe buýt cuối cùng đã đến thị trấn cổ Bắc Đường, nơi đây có những công trình kiến trúc cổ kính với tường trắng mái ngói xám, và cả những ngôi đền, từ đường hoành tráng, tất cả đều mang đậm phong cách cổ xưa, giữ nguyên nét nguyên bản.
Bạch Hà xuống xe, hít thở bầu không khí trong lành, cảm thấy những cơn u ám trong lồng ngực dần tan biến, không còn chóng mặt nữa, tinh thần cũng phấn chấn hơn.
Cô cầm chiếc loa và nói với các bạn học vừa xuống xe: "Hành lý cứ để lại trên xe, cả ngày hôm nay là thời gian hoạt động tự do. Khách sạn mình đã gửi thông tin lên nhóm rồi, nếu mọi người mệt có thể về khách sạn, chỉ cần đưa CMND và đọc tên tại quầy lễ tân."
Các bạn học tản ra, Bạch Hà đeo chiếc ba lô nhỏ trước ngực, định lấy máy ảnh ra thì nghe thấy một giọng nam bên cạnh nói: "Cái này chụp thế nào đây?"
Bạch Hà ngẩng đầu lên, thấy anh đang cầm một chiếc máy ảnh ống kính dài trông rất sang trọng, loay hoay một cách vụng về.
"Cậu mới mua à?" Cô ngạc nhiên hỏi.
"Ừ."
"Cậu không biết dùng mà lại mua máy ảnh xịn thế này với cả ống kính đắt tiền như vậy sao? Thật là lãng phí, đây là thiết bị dành cho nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp rồi."
"Không biết." Kỳ Lãng nhàn nhạt đáp, "Đi đến cửa hàng kỹ thuật số, bảo họ lấy cho tôi thiết bị tốt nhất."
"......"
Thôi được, phong cách mua sắm của thiếu gia Kỳ vẫn như mọi khi.
"Tôi không hỏi giá nữa đâu."
"Hai mươi ba."
"Trời đất!"
Bạch Hà tức giận nhìn anh: "Cậu đưa hai mươi ba triệu cho tôi! Tôi chỉ cần một nửa số đó cũng có thể giúp cậu mua được cấu hình y hệt!"
Kỳ Lãng bật cười: "Lần sau nhất định sẽ làm vậy."
"Hứ, đúng là kẻ hoang phí!"
"Vậy cái này dùng thế nào?"
Bạch Hà cầm lấy máy ảnh của anh, giúp anh điều chỉnh các thông số hệ thống, sau đó thử chụp một bức ảnh.
"Đợi đợi đã." Kỳ Lãng đưa tay che mặt, "Để tôi chuẩn bị một chút."
"Tôi chỉ thử thôi mà."
"Chụp ảnh không thể qua loa." Đây là nguyên tắc nhất quán của Kỳ Lãng.
"Được rồi, cậu nhanh tạo dáng đi."
Kỳ Lãng kéo mũ áo hoodie lên đầu, Bạch Hà tìm góc chụp, và bấm máy, ngay lập tức có được một bức ảnh đầy khí chất của một chàng trai điển trai với phong cách đậm chất.
Nhìn vào màn hình, Bạch Hà cũng phải ngạc nhiên.
Trời ơi, kỹ thuật chụp ảnh của mình tốt thế sao?
Không, không, phải nói là nhờ vào máy ảnh chuyên nghiệp và... nhờ vào việc người trước mặt quá đẹp trai.
Kỳ Lãng ghé lại gần cô, cùng nhìn bức ảnh: "Hôm nay tôi sẽ học cách chụp ảnh từ cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!