Kỳ Lãng cosplay thành Lương Tiêu vừa bước vào sảnh triển lãm đã có rất nhiều người tụ lại xung quanh, trong đó có cả những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp cầm máy ảnh dài tập trung chụp, cứ tưởng cậu là coser chuyên nghiệp được ban tổ chức mời đến.
Cậu thiếu niên này, từ tạo hình đến nhan sắc, đều đạt đến mức hoàn hảo không thể chê vào đâu được, thậm chí ngay cả coser chuyên nghiệp trên sân khấu cũng có phần kém hơn.
Biết cậu không phải là coser chuyên nghiệp được trả cát
-xê, các cô gái càng điên cuồng đuổi theo, xếp hàng chờ chụp ảnh với cậu.
Trong những dịp thả mình vào đam mê như thế này, Kỳ Lãng rất hiếm khi từ chối người khác, vì cậu hóa trang là để chụp ảnh, nên cậu sẽ đáp ứng rất nhiều yêu cầu chụp ảnh của các cô gái, thậm chí bao gồm cả một số động tác chụp ảnh tương đối thân mật.
Ví dụ như vòng tay ôm nhẹ eo, hoặc để các cô gái áp sát. Tuy nhiên, tay cậu luôn ở trong trạng thái nắm đấm lịch sự.
Thỉnh thoảng cậu lại liếc nhìn cặp đôi nhân viên chăm sóc gấu trúc.
Ngôn Dịch thực sự là một nhân viên chăm sóc tận tâm, "chú gấu trúc nhỏ" treo trên người cậu ta cả ngày mà không chịu thả xuống, lúc thì bế kiểu công chúa, lúc thì cõng, hoặc đặt lên vai ngồi, hoặc vác...
Cậu ta thực sự đã "mở khóa" được không ít "tư thế".
Bạch Hà được Ngôn Dịch bế, chụp ảnh với không ít chị em, cười tươi rói.
Còn có chị em hỏi hai người họ có phải là cặp đôi không, thấy ngọt ngào quá, có thể đăng lên mạng không.
Bạch Hà định nói không phải, nhưng Ngôn Dịch lại trả lời ngay: "Phải."
Chị em bấm tách tách chụp rất nhiều "ảnh đôi" thân mật của họ, cảm ơn họ, còn nói cặp đôi đẹp nhất của triển lãm hôm nay chính là họ.
Sau khi chị ấy đi, Bạch Hà nhảy ra khỏi lòng Ngôn Dịch, hỏi cậu: "Sao em nói chúng ta là cặp đôi?"
"Hỏi nhiều quá, nếu chị giải thích từng người: Chúng tôi không phải là cặp đôi, là anh em. Thì họ sẽ hỏi: Tại sao anh em không giống nhau? Rồi chị lại phải giải thích: Vì chúng tôi không phải anh em ruột. Người ta lại hỏi: Không phải anh em ruột tại sao lại xưng là anh em..."
Bạch Hà bị cậu thuyết phục: "Cũng đúng ha, như búp bê Nga, không có hồi kết. Nói là cặp đôi, chỉ cần trả lời một từ thôi, người ta cũng không hỏi thêm."
"Đúng."
"Được thôi!" Cô vui vẻ nhảy lên lưng Ngôn Dịch, để cậu cõng mình.
Nếu ai hỏi nữa, Bạch Hà sẽ chủ động nói: "Chúng tôi là cặp đôi đó!"
Ngôn Dịch quay đầu nhìn khuôn mặt mềm mại của cô gái.
Dây thần kinh thô, ngây thơ và vô tư.
Giả như có thời gian, cậu hoàn toàn chiếm hữu thân thể và trái tim của cô, Ngôn Dịch nghĩ điều đó không khó, cái khó là...
Cậu liếc nhìn Kỳ Lãng đang tỏa sáng trong đám đông.
Cậu ta thật sự đang phát sáng, vì đèn flash chớp lia lịa về phía cậu ta không ngừng.
Bỗng nhiên, như có cảm giác, Kỳ Lãng đột ngột quay đầu lại, ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc.
Ngôn Dịch lặng lẽ thu hồi ánh mắt, Kỳ Lãng lại bước tới chỗ họ, có chút khó hiểu: "Hai người sao lại thành cặp đôi rồi, vừa nãy tôi nghe thấy xung quanh có người nói, cặp đôi dưỡng thành ngọt ngào nhất."
"Chúng tôi vốn là vậy." Ngôn Dịch nói, "Vừa xác định quan hệ."
"Đừng có mà nói lung tung." Kỳ Lãng xoa mũi, không hài lòng nói, "Tôi sẽ về mách với mẹ Đường."
"Không được!!!" Bạch Hà lập tức nhảy xuống từ lưng cậu, giải thích: "Vì rất nhiều người hỏi, giải thích ra thì phiền quá, nên chúng tôi nói là cặp đôi cho tiện."
"Vậy sao..." Kỳ Lãng nhìn Ngôn Dịch, Ngôn Dịch cúi đầu, không nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!