Chương 6: (Vô Đề)

Ngày này cử hành đại liệm, các ty quan và đường quan của Công bộ gõ gõ đập đập suốt cả một đêm ở Thừa Càn Cung.

Bên ngoài lều dựa của điện Dưỡng Tâm, tiểu thái giám Bảo Tử ngồi xổm trong tuyết, trên đầu đội một chậu nước. Chân thì tê, đầu thì choáng, mí mắt cứ díp lại, lơ đãng một cái, suýt nữa thì dội cả chậu nước lên đầu mình.

Hà Khánh đạp cho hắn một cước vào lưng: "Xuống ca rồi đi quỷ hỗn với ai hả? Mắt lim dim như gà ngủ gật thế kia."

Bảo Tử đáp: "Nô tài hôm qua trực ở Thừa Càn Cung. Các lão gia bên Công bộ làm ầm ĩ suốt đêm, đến nửa đêm sau khi hạ trực cũng chỉ chống mắt đếm ngón chân, chẳng ngủ được khắc nào."

Hắn vừa nói vừa ưỡn thẳng lưng, nâng chậu cao hơn một chút, trong lòng uất ức khó chịu, miệng không nhịn được lẩm bẩm: "Hà công công, cách này của ngài có dùng được không? Trương tổng quản đã nghĩ đủ mọi cách rồi, cũng không rửa sạch được vết mực chết tiệt trên mặt chủ tử gia. Nô tài lén nhìn thấy, sáng nay bộ dạng của chủ tử gia đúng là như muốn giết người."

Hà Khánh đang vò bồ kết trong tay, vỏ cứng đến mức cứa rát tay, làm cho các đầu ngón tay rách toạc ra.

Trong lòng cậu ta cũng bực bội. Hoàng đế vừa hồi cung, Trương Đắc Thông đã sai người giục nước tới rửa mặt, nhưng không biết rốt cuộc là dính phải thứ mực gì, nhìn thì không đậm, vậy mà cứ không rửa sạch. May mà ban ngày không có nghị sự, đến tối, Trương Đắc Thông lại dâng lên mấy phương pháp do Nội vụ phủ sắp xếp, kết quả là trán vị gia kia bị chà đến đỏ rực, vẫn chẳng thấy tác dụng.

Canh tư thức dậy thay y phục, Hoàng đế liếc nhìn gương một cái, các đốt ngón tay siết chặt kêu răng rắc, suýt nữa thì dọa chết đám Bảo Tử.

Đêm nay còn phải cử hành đại liệm ở Thừa Càn Cung, đúng là muốn mạng người.

"Ngựa chết coi như ngựa sống mà chữa. À không, phì."

Vạn Tuế Gia là ngựa chết sao?

Nói ra lời chỉ cần lật mặt một cái là thành đại bất kính ngay trước mặt thuộc hạ, Hà Khánh cũng thấy đau cả óc. Cậu ta ngừng tay, giũ giũ nắm bồ kết trong tay: "Ngươi dám nghĩ không? Chỗ đồ này là do cô nương ở Thừa Càn Cung sai người mang tới, nói là mực tùng yên của đường Hạo Nguyệt, không dùng loại bồ kết này thì không dễ gì rửa sạch. Ha, hoá ra lại là mang tới để cứu mạng chúng ta."

"Đem tới để cứu mạng."

Lời này, đối với Vương Thụ Văn cũng hoàn toàn thích hợp.

Lúc này, ông đang theo hầu khách tới gặp Hoàng đế tại đại Lạt

-ma ở kinh thành. Vị Hô Đồ Khắc Đồ đại Lạt

-ma đã gần tám mươi tuổi, ông gọi tiên đế là Đại Hoàng đế. Năm xưa, khi các vương công Ngoại Mông đứng giữa việc bắc tiến sang Sa Nga hay nam hạ quy phục Đại Hoàng đế mà do dự không quyết, chính vị lãnh tụ tinh thần của Ngoại Mông này đã một búa định âm: "Sa Nga không thờ Phật, đi tới đó chỉ là sống nhờ dưới mái nhà người khác, làm dị giáo đồ.

Chi bằng quy thuận Đại Hoàng đế."

Chỉ một lời ấy, Đại Thanh không tốn một binh một tốt, liền thu phục trọn vẹn Ngoại Mông.

Danh hiệu đại Lạt

-ma này, cũng như các tôn hiệu của hoạt Phật Tây Tạng, đều là do triều đình sắc phong khi Đại Hành Hoàng đế còn tại vị. Đại Hành Hoàng đế tín phụng Phật giáo Tạng truyền, đối với vị hoạt Phật này lại càng coi trọng đặc biệt. Hai người mỗi lần gặp nhau, ngay cả khi lên Ngũ Đài Sơn lễ Phật, cũng đích thân chỉ định Lạt

-ma cùng đi.

Năm ngoái, đại Lạt

-ma vào kinh triều kiến Hoàng đế, nhiễm bệnh tại kinh thành, Hoàng đế đích thân lệnh cho thái y chẩn trị, lại cho ông ở lại kinh thành dưỡng bệnh. Ai ngờ người đã hơn tám mươi tuổi vẫn điều dưỡng qua được, vậy mà Hoàng đế lại đi trước.

Tu Phật đến cảnh giới này, ông dường như đã có thể nhìn thấy một chút huyền cơ trên trời cao. Vì thế, khi đối diện với người kế vị của Đại Hoàng đế trước mặt, ông mơ hồ nhìn thấy trong ánh mắt đối phương một thứ lạnh lẽo sắc bén như mắt ưng.

Thần Phật vì muốn dạy những bậc trí giả nơi nhân gian cách nhìn người, nên mới để dung mạo phàm nhân sinh ra từ tâm.

Bởi vậy, đại Lạt

-ma chỉ liếc nhìn Tự Hoàng đế một cái, trong đáy mắt đã dâng đầy lệ vì Đại Hành Hoàng đế không được thiện chung.

Hoàng đế hiển nhiên không biết ánh mắt của hoạt Phật đã nhìn thấu điều gì. Ngài vẫn còn đang so đo với vết mực không rửa sạch trên trán mình. Ngài xưa nay coi trọng Hán lễ, người hầu cận bên mình, phàm có chút thất nghi, nhẹ thì bị quở trách, nặng thì ăn gậy. Trong quy củ của ngài, nữ nhân nhất định phải sạch sẽ đoan chính, tốt nhất đều giống như Đích Phúc Tấn Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị, dù ngồi tùy ý, lưng vai cũng thẳng tắp.

Ngài khắt khe với người khác như vậy, ai ngờ bản thân lại vô duyên vô cớ lật thuyền trong tay cô nương nhà họ Vương. Nhuộm thành một khuôn mặt hoa, ngồi trên ghế vòng cũng chỉ có thể hơi cúi đầu, nắm tay chống trán, mới không để người khác nhìn ra manh mối. Trong lòng ngài bực bội, ngồi gượng gạo thế này, thật sự không tiện bàn chuyện tụng niệm siêu độ cho Đại Hành Hoàng đế với hoạt Phật. Ngẩng đầu lên, thấy Vương Thụ Văn cũng đứng bồi Lạt

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!