Vương Sơ Nguyệt vừa đổi cách xưng hô.
Một đám người hầu cận bên cạnh Hoàng đế cũng theo đó mà hớn hở ra mặt.
Hôm ấy, Hà Khánh dẫn người của Thượng Y Giám vào hầu hạ Hoàng đế thay y phục, vừa hay trông thấy Vương Sơ Nguyệt đang bưng chậu đồng thau hầu ngài rửa tay. Trong cung, việc hầu hạ rửa mặt chải đầu vốn có quy củ tỉ mỉ. Chẳng hạn như động tác bưng nước này, cũng có điều phải để tâm. Để chủ tử được thoải mái, nô tài phải quỳ xuống, sau đó nâng chậu đồng ngang tầm lông mày.
Vương Sơ Nguyệt mới vừa trở dậy, còn chưa kịp chải đầu rửa mặt, chỉ mặc trung y. Lại thêm tiết thu đã về, mặt đất thực sự lạnh buốt. Hoàng đế nhất quyết không cho cô quỳ. Vương Sơ Nguyệt bất đắc dĩ, đành cố gắng khom người, miễn cưỡng chiều theo tay ngài. Nào ngờ Hoàng đế vì muốn cô dễ chịu hơn, cũng hết sức cúi thấp thắt lưng mình.
Hà Khánh đứng nhìn hai người, ép cho chậu nước càng lúc càng thấp xuống, thực không nhịn nổi nữa, vội bước lên đỡ lấy tay Vương Sơ Nguyệt: "Hoà chủ tử, cẩn thận cái eo của người, hay vẫn để nô tài làm ạ."
Hoàng đế giơ tay lên, chẳng ngờ hắt thẳng một vốc nước vào mặt hắn: "Trẫm cho ngươi vào sao? Cút ra ngoài."
Vương Sơ Nguyệt lại không kìm được mà bật cười.
"Cứ để Hà công công hầu hạ đi. Thiếp cũng sắp bưng không nổi nữa rồi. Cứ thế này e làm lỡ việc nghị sự của ngài mất. Thiếp đi chỉnh trang y phục cho ngài."
Nói xong, cô quay người, dẫn theo người của Thượng Y Giám vào sau tấm bình phong.
Hà Khánh nghe mấy lời Vương Sơ Nguyệt vừa nói, hai mắt sáng rực như chuông đồng, ngẩng đầu nhìn vượt qua đáy chậu về phía Hoàng đế, vui mừng reo lên: "Chủ tử gia, Hoà chủ tử đổi cách xưng hô với ngài rồi đó!"
Tàng Chuyết Trai không có gian cách âm, mà hắn lại chẳng hạ giọng. Hoàng đế nghe vậy, người khựng lại, lập tức nổi giận.
Nếu không phải thấy hắn từ nhỏ đã hầu bên cạnh mình, ngài thật muốn úp cả chậu nước này lên đầu hắn cho xong chuyện.
Vương Sơ Nguyệt ở sau bình phong nghe được lời Hà Khánh, tay đang vuốt nếp áo cũng khựng lại. Cô không khỏi nhớ tới chuyện đêm qua, gò má bất giác ửng hồng, cúi đầu khẽ cong mày mà cười. Một vị cô cô của Thượng Y Giám thay tay cô, nhẹ giọng nói: "Từ khi nương nương hầu hạ Vạn Tuế gia, Vạn Tuế gia đã không còn hà khắc như trước nữa. Nếu đổi lại là ngày xưa, Hà công công có mấy cái đầu dám nói chuyện với Vạn Tuế gia như vậy."
Vương Sơ Nguyệt cách tấm bình phong nhìn sang Hoàng đế.
Ngài vẫn đứng ở đó, có lẽ trong đầu đang nghiêm túc tính toán nên xử trí Hà Khánh thế nào.
Thực ra Hoàng đế rất ít khi nghĩ đến những chuyện vặt ấy.
Trước kia, trong mắt Vương Sơ Nguyệt, ngài là người gần như không có cuộc sống riêng. Sự cứng rắn và mạnh mẽ của ngài xứng với ngôi vị đế vương, nhưng lại có phần phụ bạc chính bản thân mình. Đến nỗi khi ngài mắc đậu mùa, ngay cả người thân cận nhất cũng chỉ lý trí cân nhắc giá trị sống chết của ngài, mà không chịu đoái hoài đến nỗi đau thật sự của ngài.
Từ khi có Vương Sơ Nguyệt, Hoàng đế mới dần có chút sinh hoạt.
Tuy chính sự vẫn bận rộn như cũ, nhưng đĩa bánh phục linh ngọt thanh cô đặt bên trà, mấy chữ nhỏ cô viết lúc rảnh, thậm chí cả bộ trung y luôn sạch sẽ mềm mại trên người cô, đều dần dần thay đổi tâm trạng vốn thường xuyên nóng nảy của ngài, khiến khoảng thời gian nhàn rỗi ngoài chính sự trở nên dễ chịu, có hương vị hơn.
Hoàng đế quen được cô hầu hạ, mỗi sáng cũng muốn có thêm thời gian ở bên cô.
Nhưng lại biết thân thể cô không tốt, không nỡ làm cô mệt. Vì thế, những việc sinh hoạt thường ngày vốn quen giao cho người khác, nay ngài lại chịu tự tay làm. Chỉ tiếc Hoàng đế thực sự là người vụng về chuyện sinh hoạt. Người của Thượng Y Giám và đám hầu hạ rửa mặt đứng ngoài Thanh Khê, thường xuyên nơm nớp nghe bên trong thỉnh thoảng vang lên tiếng rơi chén, rớt trâm, nhìn nhau mà kinh hồn bạt vía.
May mà đang ở Sướng Xuân Viên. Nếu là trong cung, dù có bị Hoàng đế chém đầu, bọn họ cũng phải quỳ vào mà thưa một câu: "Vạn Tuế gia, không được đâu ạ."
Hôm ấy, người của Nội Vụ Phủ xoa tay đứng ngoài Đạm Ninh Cư, ai nấy đều cười tươi rói.
Thập Nhị vào vườn khá sớm, nhưng nghĩ đến thói quen canh tư đã dậy của Hoàng đế, cũng không định chần chừ, đi thẳng đến Đạm Ninh Cư.
Hà Khánh từ xa đã trông thấy hắn, vội bước ra đón: "Ôi, Thập Nhị gia, ngài phải đợi một lát."
Thập Nhị liếc nhìn vào trong Đạm Ninh Cư. Hắn biết học chính Giang Tô vì tham ô vừa bị Tổng Hiến Vương Thụ Văn dâng tấu buộc tội, nay đã vào ngục. Kỳ thu thí sắp đến, chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ, khá là rắc rối. Hai ngày nay Hoàng đế đang sai Hàn Lâm Viện tiến cử người thay thế.
"Giờ này, chẳng lẽ Hoàng thượng lại bắt Lại bộ vào yết kiến sao?"
Nói rồi, hắn lại nhìn đám người Nội Vụ Phủ đứng bên ngoài.
Chính hắn là Tổng lý đại thần Nội Vụ Phủ, mấy người trong đó đều quen biết. Trong lòng không khỏi giật mình. Hôm qua Hoàng đế triệu hắn đến nghị sự, hôm nay lại truyền người Nội Vụ Phủ đến Đạm Ninh Cư, chẳng lẽ Nội Vụ Phủ xảy ra sơ suất gì?
Hà Khánh thấy hắn thất thần, vội nói: "Đâu có ạ. Hôm nay chưa đến canh tư, Vạn Tuế gia đã qua rồi. Lúc này…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!