Chương 40: (Vô Đề)

Trong Xuân Vĩnh Điện, trên chiếc bàn sơn tây hoa lệ, bát yến sào vịt đỏ trắng vẫn còn bốc hơi nghi ngút, vậy mà Thái hậu đã buông đũa.

Hôm nay Đại A Ca theo Hoàng hậu đến bồi Thái hậu dùng bữa tối. Thấy Hoàng tổ mẫu đặt đũa, cậu cũng không dám ăn nữa, nhìn bát cháo cải tuyết trước mặt mới ăn được một thìa mà mím môi nuốt nước bọt.

Hôm nay có đồ ăn cống nạp tiến vào, vì thế Tổng quản Ngự thiện phòng Hoàng Thận cũng có mặt. Lúc này ông ta chắp tay đứng bên bàn, nhìn đĩa thịt nai khô mà Hoàng Thái hậu chưa hề động đũa, trong lòng lo lắng khôn nguôi.

Trong cung có quy củ: khi Thái hậu và Hoàng thượng dùng bữa, hậu phi không được phép khuyên ăn. Một là vì lễ, hai là ẩm thực hoàng gia xưa nay đều có mức định lượng riêng, đó cũng là đạo dưỡng sinh dần hình thành sau khi nhập quan. Thế nhưng như hôm nay, Thái hậu gần như không ăn miếng nào, nếu xét kỹ, Ngự thiện phòng ắt sẽ bị hỏi tội.

Hoàng Thận đứng phía dưới xoa tay, đám cung nhân cũng theo đó mà bất an.

Hoàng hậu khẽ vỗ vai Đại A Ca.

Đại A Ca quay lại, chớp chớp mắt nhìn Hoàng hậu: "Hoàng ngạch nương…"

Hoàng hậu chỉ về phía đĩa thịt nai, lại nhìn Thái hậu, rồi khẽ gật đầu với Đại A Ca.

Đứa trẻ thông tuệ, được Hoàng hậu ra hiệu liền hiểu ý.

Cậu nắm tay Hoàng hậu bước xuống ghế, cẩn thận bưng đĩa thịt nai, lảo đảo đi đến trước mặt Thái hậu.

"Hoàng tổ mẫu, tôn nhi…"

"Ôi chao, đứa nhỏ này. Trần Hủ, mau nhận lấy."

Hoàng hậu nhân đó nói: "Hoàng ngạch nương, đây là tấm lòng của Lão Thân vương nhớ mong người. Thiếp thay Lão Thân vương cầu xin người thương xót ông. Người cao tuổi nếu biết Hoàng ngạch nương vì việc này mà hao tâm tổn thần, trong lòng nhất định chẳng dễ chịu."

Thái hậu thở dài.

"Năm ngoái khi Tiên đế băng hà, ông ấy đã bệnh nặng đến mức không thể vào kinh."

Nói rồi, Thái hậu cầm đũa gắp một lát thịt nai trong đĩa, chưa kịp đưa vào miệng đã lắc đầu đặt xuống.

"Tộc nhân điêu linh như thế… Hoàng hậu, bảo ai gia làm sao đối diện với Lão Thân vương đây."

Thái hậu nói vậy, Hoàng hậu nghe cũng khó lòng nhẹ nhõm.

"Hoàng ngạch nương, chuyện của Nhĩ Phác, là hắn có tội trước. Hoàng thượng ghét nhất bọn quan lại tham ô lừa trên dối dưới, vơ vét quốc khố. Đầu năm xử lý Đô phủ bên Tứ Xuyên, đó đều là nô tài theo hầu nhiều năm, nói chém là chém. Nay Nhĩ Phác chỉ bị bãi chức, Hoàng thượng với Khoa Nhĩ đã là rộng lượng lắm rồi. Khoa Nhĩ là nơi Hoàng thượng trọng dụng, dẫu nhất thời suy vi, rồi cũng có ngày hưng thịnh."

Thái hậu liếc nhìn bụng dưới bằng phẳng của Hoàng hậu: "Hy vọng hưng thịnh… đều đặt trên người con."

Một câu lại dẫn về chuyện cũ nói mãi không thôi. Hoàng hậu cúi đầu nhìn bụng mình, không biết đáp sao.

Thái hậu khoát tay, thần sắc càng thêm uể oải.

"Ăn không nổi. Dọn đi. Trần Hủ à, đem thêm ít mân khương Phúc Kiến tiến cống tới. Ai gia ăn kèm mà uống nốt bát cháo này."

Nói xong, Thái hậu lại xoa đầu Đại A Ca, bảo Hoàng hậu: "Hoàng hậu, Đại A Ca còn nhỏ, lại đang ở Sướng Xuân Viên, không cần giữ quá nhiều lễ nghi. Bảo người dưới hầu hạ nó ăn thêm chút nữa."

Hai cô cháu lặng lẽ miễn cưỡng dùng xong bữa tối.

Cung nhân dọn bàn, bưng nước kim ngân hoa tới hầu rửa tay. Thái hậu lần lượt tháo từng chiếc hộ giáp men pháp lang. Đến chiếc thứ ba, Trần Hủ bước tới bẩm: "Nương nương, Vạn Tuế gia đến thỉnh an."

Hoàng Thái hậu nhìn sang Hoàng hậu.

Hoàng hậu vội đứng dậy, nhường chính vị bên cạnh Thái hậu ra, lại khẽ lắc đầu với Thái hậu.

Chẳng bao lâu, Hoàng đế từ ngoài bước vào, trên người còn mang theo hơi mưa.

Thái hậu và Hoàng hậu lúc này mới nhận ra, mưa đã rơi được nửa canh giờ. Đêm xuống gió lạnh, lại thêm mưa, không khí u tịch đến mức thấm lạnh vào xương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!