Hoàng đế không đáp lời cô. Ngài bế thẳng cô trở về Tàng Chuyết Trai, đặt cô xuống chiếc sập quý phi phía sau rèm gấm.
"Dịch vào trong một chút, trẫm ngồi."
Vương Sơ Nguyệt chống khuỷu tay ngồi dậy, cất tiếng gọi Lương An: "Bảo Thiện Nhi rót trà cho chủ tử."
Hoàng đế nói: "Trẫm cùng đám Trình Anh uống trà cả một buổi sáng, giờ trong miệng chát lắm. Ở chỗ cô còn bánh phục linh không, trẫm ăn hai miếng."
Lương An vội thưa: "Có ạ có ạ, chủ tử làm từ hôm trước, vẫn để dành chờ Vạn Tuế gia đến dùng."
Lương An cùng Thiện Nhi bưng trà và điểm tâm vào. Trong phòng lập tức yên tĩnh. Bóng trúc nhạt nhòa in trên cửa sổ lụa xanh, hương trong màn dường như đã đốt được một lúc, lúc này mùi thơm càng thêm ngọt dịu.
Tàng Chuyết Trai vốn là một gian phòng bên của Thanh Khê Thư Ốc, chiều sâu không lớn, lại ở mặt bắc, một khi mặt trời ngả bóng thì càng thêm u tĩnh mát lạnh. Vương Sơ Nguyệt sợ rét, lúc này đến cả băng cũng chưa dùng. Hoàng đế thì lại sợ nóng, trước đó ở Đạm Ninh Cư triệu kiến nhóm người Ô Thiện còn mặc chỉnh tề, giờ lại một đường bế Vương Sơ Nguyệt trở về, sớm đã nóng đến mức trán rịn mồ hôi.
Vương Sơ Nguyệt tựa vào gối mềm nhìn dáng vẻ của ngài, bất giác cong cong hàng mày. Lúc này cô được nằm xuống, người cũng dễ chịu hơn nhiều so với khi nãy. Hoàng đế đang đảo mắt tìm xem có thứ gì để quạt mát, quay đầu lại thì thấy Vương Sơ Nguyệt đang mỉm cười nhìn mình, bất giác siết chặt quai hàm, có phần cứng nhắc quay người đi, vuốt phẳng vạt áo bào trên đùi, đặt tay nghiêm chỉnh lên gối, cố ý ưỡn thẳng lưng.
"Cô nhìn gì."
"Nô tài không dám. Chủ tử, ngài dùng băng đi."
"Ai nói trẫm nóng, trẫm không nóng."
"Ngài dùng đi, nô tài nóng."
"Trẫm không nóng, cô nóng thì cũng nhịn cho trẫm."
Lương An và Thiện Nhi bưng trà bánh vào, nghe hai người đối đáp, không khỏi nhìn nhau cười. Đặt đồ xuống xong cũng không ở lại, cùng nhau khép cửa lui ra.
Hoàng đế nhấp một ngụm trà mát, lại dùng hai miếng bánh phục linh.
Phòng lặng xuống, mồ hôi trên trán cũng dần khô mát. Ngài đứng dậy, tiện tay lấy một quyển sách trên án thư của Vương Sơ Nguyệt, rồi vẫn trở lại ngồi cạnh cô.
"Viên Dã."
Hoàng đế gõ cuốn sách lên chân cô: "Cô định làm thợ đấy à?"
Vương Sơ Nguyệt vén một lọn tóc lỏng ra sau tai: "Mấy hôm trước ngài nhắc chuyện "Lũy Vân Khai Nguyệt", mấy ngày nay nô tài nằm một chỗ không đi đâu được, rảnh rỗi bèn giở những thứ liên quan ra xem. Trên kia còn đặt cả "Doanh Tạo Pháp Thức" nữa, chỉ là nô tài ngu độn, đọc được đoạn đầu thì không đọc nổi nữa."
Hoàng đế lật thêm mấy trang: "Đợi cô khá hơn, chuyện ở Hộ bộ cũng xong xuôi, trẫm dạy…"
"Vạn Tuế gia, Chu thái y đến rồi."
Đang nói dở, Trương Đắc Thông vén một nửa rèm trúc, ánh sáng lọt vào một tia, hắt lên mắt Hoàng đế. Ngài dứt khoát đặt sách xuống: "Đến thì truyền vào."
Nói xong, ngài kéo tấm chăn mỏng bên chân Vương Sơ Nguyệt, một mạch phủ lên đến tận cằm cô.
"Che cho kín."
Chu thái y bước vào, thấy Hoàng đế ngồi ngay ngắn bên cạnh Vương Sơ Nguyệt, trên trán lập tức toát mồ hôi lạnh. Ông vẫn luôn nhớ câu Hoàng đế từng nói, nếu điều dưỡng không tốt sẽ chém đầu ông. Sợ ngài lại nhắc tới, sau khi hành lễ thỉnh an, ông không dám nhiều lời, quỳ thẳng trước mặt Vương Sơ Nguyệt, xin cô đưa tay để bắt mạch.
Hoàng đế nghiêng chân, nhường cho Chu thái y một khoảng, không nói một lời, chỉ chăm chăm nhìn vào bàn tay đang bắt mạch của ông.
Nhìn đến mức Chu thái y da đầu tê dại.
Không khí trong phòng trầm lặng đến ngột ngạt. Tay Chu thái y khẽ run lên.
Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu nhìn Hoàng đế một cái, lại liếc sang Chu thái y đã gần như thất thần, nghĩ bụng nếu ngài còn nhìn như thế, e rằng Chu thái y đến cả đơn thuốc cũng chẳng viết nổi. Thế là cô khẽ ho một tiếng, mở lời: "Hôm nay chủ tử tan nghị sớm hơn trước."
Hoàng đế nhấc tay, khẽ thả lỏng bả vai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!